Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14: Khi Bão Tin Đồn Ập Tới

Trưa thứ sáu.

Hạ An đang ngồi đọc sách trong thư viện thì nghe lén lút tiếng xì xào bên ngoài cửa sổ kính.

— “Ê, mày đọc group trường chưa? Có bài đăng nặc danh nói Hạ An dùng tiền để tiếp cận Lâm Phong đó!”

— “Trời đất, sao được vậy? Nhìn mặt cũng ngây thơ mà…”

— “Nghe bảo ba Hạ An là doanh nhân, cho tiền để con gái cặp kè con nhà quyền lực!”

Những lời nói độc ác như d.a.o cứa vào lòng cô. Cô run tay, đánh rơi cả quyển sách xuống sàn.

Sao có thể... bịa đặt đến vậy?

Điện thoại trong túi rung liên tục.

Cô mở ra – đúng như lời đồn.

Trên trang confession của trường, một bài viết nặc danh đang lan truyền:

“Bạn gái của Lâm Phong không hề đơn giản. Có người tận mắt thấy bố cô ấy nói chuyện với hiệu trưởng. Nghe bảo có kế hoạch ‘gả con gái’ vào giới nhà giàu. Cảnh báo các bạn nữ khác tỉnh táo nha!”

Bên dưới hàng trăm bình luận. Có người bênh vực, có người dè bỉu, nhưng tệ hơn cả… là cái cách mọi người nhìn Hạ An bằng ánh mắt khác.

Từ ngưỡng mộ... thành nghi ngờ.

Từ yêu mến… thành dò xét.

Hạ An lặng lẽ thu đồ, rời khỏi thư viện. Cô định về thẳng nhà, không nói với ai.

Nhưng chưa ra khỏi cổng trường thì… giọng nói trầm lạnh vang lên sau lưng:

— “Em định trốn à?”

Lâm Phong bước tới, sắc mặt trầm hẳn.

— “Tớ… không muốn phiền cậu…”

— “Em nghĩ chuyện này không làm phiền tôi à?”

Cô cúi đầu. Mắt đỏ hoe.

— “Tớ không biết phải giải thích thế nào. Tớ chẳng làm gì sai, nhưng họ cứ…”

— “Không cần em giải thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh cắt lời.

— “Tôi tin em.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh. Đôi mắt sâu thẳm, ánh nhìn chắc chắn.

— “Nhưng nếu tôi không làm gì, thì người ta sẽ tiếp tục tổn thương em. Tôi không cho phép điều đó.”

Chiều hôm đó, tại bảng thông báo chính giữa sân trường, một cảnh tượng chưa từng có xảy ra:

Lâm Phong – người nổi tiếng kín tiếng và lạnh lùng – đã đứng trước hàng trăm học sinh và tuyên bố:

— “Tôi – Lâm Phong – công khai xác nhận: Hạ An là bạn gái tôi. Bất kỳ lời đồn thất thiệt nào nhắm vào cô ấy… chính là nhắm vào tôi.”

— “Tôi không cho phép ai dùng lời lẽ bẩn thỉu với người tôi yêu.”

— “Và tôi có đủ khả năng để xử lý bất kỳ ai đứng sau chuyện này.”

Toàn trường sững sờ.

Bài đăng nặc danh bị gỡ khỏi group chỉ sau vài phút.

Chưa đầy một giờ sau, admin group chính thức lên tiếng xin lỗi. Hiệu trưởng cũng đăng bài đính chính thông tin sai lệch.

Chiều, khi Hạ An ngồi trên sân thượng vắng, ánh chiều tà phủ lên mái tóc rối nhẹ của cô, thì Lâm Phong bước tới.

Cậu ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

— “Tớ không cần cậu ra mặt đâu. Họ nói gì… tớ chịu được.”

— “Tôi thì không.”

— “Vì sao?”

— “Vì em không đáng phải chịu điều gì cả.”

Hạ An nhìn vào mắt anh, cảm giác như cả thế giới này có sụp xuống… thì trong vòng tay cậu, cô vẫn an toàn.

— “Tớ không cần ai bênh vực mình. Nhưng tớ… muốn có cậu.”

Anh siết tay cô chặt hơn.

— “Tôi ở đây. Mãi mãi.”