Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 15: Một Ngày Không Lịch Trình, Chỉ Có Cậu Và Tớ
Sáng chủ nhật.
Tin nhắn từ Lâm Phong đến từ rất sớm:
“Chuẩn bị đồ. 9h tôi đến.”
Hạ An đọc xong, chưa kịp trả lời thì tin nhắn tiếp theo tới ngay:
“Không cần hỏi đi đâu. Cứ tin tôi là được.”
Cô bật cười, lắc đầu nhưng môi không ngừng cong lên.
—
9h đúng, chiếc xe máy quen thuộc dừng trước cổng nhà. Lâm Phong mặc áo hoodie đen, quàng balo gọn trên vai. Anh đội mũ bảo hiểm cho cô trước, rồi gõ nhẹ vào mũ:
— “Sẵn sàng chưa?”
— “Chưa biết đi đâu mà sẵn sàng gì…”
— “Tin tôi chưa?”
— “Tin.”
Cô cười khẽ, tay vòng qua lưng cậu.
—
Sau hơn một giờ chạy xe xuyên qua những con đường vắng người, họ dừng lại ở một vùng đồi cỏ dại – nơi có cây thông đơn độc đứng giữa cánh đồng bạt ngàn.
Không ồn ào.
Không điện thoại.
Không internet.
Chỉ có gió, tiếng chim, và… hai người.
Lâm Phong trải tấm thảm nhỏ, lấy ra hai hộp cơm anh mua sẵn từ sáng sớm.
Hạ An ngạc nhiên:
— “Cậu chuẩn bị hết à?”
— “Ừ. Hôm nay em không được nghĩ gì khác ngoài… ăn và cười.”
Cô nhìn anh, ánh nắng phản chiếu trong mắt cậu khiến tim cô lỡ một nhịp.
—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau bữa trưa đơn giản, họ nằm dài trên thảm cỏ, tay nắm tay, mắt nhìn mây trôi chậm.
— “Cậu hay đến đây lắm à?” – cô hỏi nhỏ.
— “Không. Nhưng hôm nay tôi muốn đưa em tới nơi tôi chưa từng đi với ai.”
— “Tại sao?”
— “Vì tôi muốn mọi kỷ niệm đầu tiên của tôi… đều có em.”
Cô mím môi. Cảm xúc lặng lẽ tràn đầy.
Một lúc sau, anh nghiêng đầu sang, thì thầm:
— “Có muốn nghe bí mật không?”
— “Gì thế?”
— “Tôi đã từng mơ thấy… em nằm thế này. Tay đan tay với tôi, giữa cánh đồng, không ai làm phiền. Nhưng khi tỉnh dậy, tôi thấy mình... trống rỗng.”
— “Và giờ thì…”
— “Giấc mơ thành thật rồi.”
Hạ An quay sang nhìn cậu. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Không ai nói, nhưng mắt thì đã nói thay tim.
Rồi... cô chủ động nghiêng người, hôn nhẹ lên má anh – rất khẽ.
— “Tớ cũng từng mơ. Mơ được ai đó yêu mà không cần cố gắng trở nên hoàn hảo.”
— “Và tôi là người đó?”
— “Ừ. Là cậu – người không bao giờ hỏi quá khứ, chỉ nắm tay tớ ở hiện tại.”
Lâm Phong nắm tay cô chặt hơn.
—
Chiều buông.
Cả hai ngồi sát nhau trên đồi, nhìn mặt trời rớt xuống sau những rặng cây.
Lâm Phong gối đầu lên đùi cô, đôi mắt khép hờ, giọng khàn khàn vì gió lạnh:
— “Ngày mai có thể lại là tin đồn, trách móc, ánh nhìn dò xét…”
— “Nhưng hôm nay… chỉ có tớ và cậu.”
Cô đáp.
Và đôi khi, một tình yêu không cần quá phô trương, không cần rực rỡ – chỉ cần một ngày được yên bình bên nhau… là đủ để sống tiếp một đời.