Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 16: Ấm Áp Trong Căn Phòng Đèn Vàng

Trời vừa tối khi họ quay về lại thành phố.

Không muốn tạm biệt nhau quá sớm, Lâm Phong đưa Hạ An đến căn hộ nhỏ của anh – một nơi yên tĩnh, riêng tư nằm trong khu chung cư cao tầng. Đó là căn hộ do anh thuê để học và sống tự lập, từ chối sự sắp đặt của gia đình.

Căn phòng đơn giản nhưng gọn gàng. Ánh đèn vàng ấm áp trải khắp không gian.

Hạ An bước vào, tay vẫn còn lạnh run vì gió đêm. Lâm Phong kéo cô vào lòng ngay khi đóng cửa.

— “Lạnh lắm không?”

— “Không… tại tim đập hơi nhanh thôi.”

Anh cười khẽ, vùi mặt vào tóc cô.

— “Vậy thì để tôi làm nó đập chậm lại.”

Anh pha cho cô một ly cacao nóng, rồi đưa cô mặc áo hoodie của anh – rộng, ấm, thơm mùi quen thuộc.

Hai người ngồi sát bên nhau trên sofa. Hạ An tựa đầu vào vai anh, bàn tay vô thức đan lấy ngón tay anh nghịch nhẹ.

— “Tớ không muốn về nhà ngay…” – cô khẽ nói.

— “Ở lại đi. Chỉ cần em muốn, tôi không để em đi đâu cả.”

Cô nhìn anh, đôi mắt trong veo.

Không ai nói thêm lời nào.

Lâm Phong đặt ly xuống bàn, rồi quay sang… hôn lên trán cô.

Một nụ hôn thật nhẹ.

Rồi hôn lên mũi.

Rồi rất chậm… anh hôn lên môi cô – dịu dàng, ấm áp, không vội vàng.

Nụ hôn ban đầu chỉ như chạm nhẹ… nhưng rồi càng lúc càng sâu, càng thật.

Cô không đẩy ra. Ngược lại, tay cô níu lấy cổ áo anh, run rẩy mà không lùi bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Phong…” – cô gọi tên anh trong hơi thở đứt đoạn.

Anh khựng lại.

— “Nếu em thấy không thoải mái…”

— “Tớ tin cậu.”

Chỉ bốn chữ. Nhưng đủ khiến anh bối rối đến nghẹt thở.

Anh bế cô lên, đặt xuống giường nhỏ bên cạnh cửa sổ. Rèm buông hờ. Đèn phòng không tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng vàng dịu bao quanh hai người.

Tay anh lướt nhẹ qua từng lớp vải, từng khoảng da trần mỏng manh của cô.

Nụ hôn nối tiếp nụ hôn – lên trán, lên cổ, lên xương quai xanh mảnh dẻ.

Hạ An rướn nhẹ người, môi hé mở, trái tim như muốn bật khỏi lồng ngực. Mỗi nơi anh chạm vào đều nóng rực như lửa.

Không vồ vập.

Không dục vọng.

Chỉ là… hai tâm hồn đồng điệu đang tìm thấy nhau.

Khi mọi thứ qua đi, Hạ An nằm trong vòng tay anh, tay khẽ vuốt ve vết hôn còn lưu lại nơi bả vai.

— “Cậu… sẽ không rời xa tớ chứ?”

Anh siết chặt cô trong lòng, hôn lên tóc cô một lần nữa.

— “Nếu em còn thở, tôi sẽ còn ở lại.”

Đêm đó, thành phố lặng im.

Nhưng trong căn phòng nhỏ đèn vàng ấy, hai trái tim đã gắn chặt với nhau bằng điều thiêng liêng hơn tất cả lời hứa:

Tình yêu. Tin tưởng. Và một lần trao trọn.