Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 17: Khi Gia Đình Không Còn Là Vùng An Toàn
7 giờ tối.
Hạ An về đến nhà.
Vừa bước qua cổng, cô đã thấy ánh mắt mẹ sắc lại từ ghế sofa. Bố thì im lặng, tay xoay ly trà không nói một lời.
— “Con đi đâu cả ngày hôm nay?” – mẹ hỏi, giọng không cao nhưng nghiêm hơn thường lệ.
— “Con… đi dã ngoại. Với bạn.”
— “Bạn? Là ai?”
Hạ An nuốt nước bọt. Cô không muốn nói dối.
— “Lâm Phong.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Bố cô đặt ly trà xuống bàn, ngẩng đầu:
— “Con quen cậu ta từ bao giờ?”
— “Tụi con… quen nhau một thời gian rồi. Con tính sẽ nói, nhưng chờ đúng lúc.”
Mẹ cô khoanh tay:
— “Và con nghĩ về nhà lúc 7 giờ tối, sau khi mất liên lạc nguyên ngày… là đúng lúc à?”
Hạ An im lặng.
Mọi lời giải thích, mọi lý do… đều vô nghĩa trong bầu không khí này.
—
Sau bữa cơm, bố gọi cô vào phòng làm việc.
Giọng ông vẫn rất bình tĩnh:
— “Bố không phản đối con quen bạn bè. Nhưng Lâm Phong… là người thế nào?”
— “Cậu ấy là người tốt, bố à.”
— “Tốt theo cách nào? Học lực? Gia cảnh? Đạo đức? Hay là vì… làm con rung động?”
Hạ An cảm thấy nghẹn nơi cổ họng. Cô chưa từng nghĩ… có ngày mình phải "trình bày" về người mình yêu.
— “Cậu ấy không hoàn hảo. Nhưng cậu ấy luôn bảo vệ con. Luôn ở bên con khi con cần. Chỉ cần vậy… là đủ với con.”
Bố cô im lặng hồi lâu. Cuối cùng, ông thở ra:
— “Con còn nhỏ. Con sẽ nghĩ như vậy.”
— “Không, bố à. Con không còn nhỏ nữa. Con biết mình đang cảm gì.”
—
Tối hôm đó, Hạ An nằm trong phòng, điện thoại sáng lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm Phong:
“Em về nhà rồi chứ?”
Hạ An:
“Ừ. Nhưng… hình như bắt đầu có sóng gió rồi.”
Lâm Phong:
“Có cần tôi đến không?”
Hạ An:
“Không đâu. Tớ ổn.”
Một hồi lâu, tin nhắn khác tới:
Lâm Phong:
“Nếu bố mẹ em không thích tôi… em có sợ không?”
Hạ An:
“Em sợ… nhưng em sẽ không lùi.”
—
Sáng thứ hai.
Hạ An đến lớp muộn, ánh mắt trầm hơn mọi ngày. Lâm Phong đang chờ ở cửa lớp, thấy cô thì ngay lập tức bước tới.
— “Không ngủ được à?”
— “Ừ.”
— “Tôi đoán được. Vì tôi cũng vậy.”
Cô ngẩng lên nhìn anh, mệt mỏi nhưng vẫn cười.
— “Chúng ta sẽ ổn, đúng không?”
Lâm Phong nắm tay cô, đưa vào lòng bàn tay cô một mảnh giấy gấp đôi.
Cô mở ra.
Chỉ một dòng chữ:
“Đợi tôi. Khi em cần, tôi sẽ đứng trước cổng nhà em – đường hoàng, không trốn tránh.”
Hạ An cười – lần này không mệt nữa.
Chỉ cần một người luôn muốn đứng cạnh, mọi mệt mỏi đều… xứng đáng.