Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18: Gặp Riêng Người Lớn Và Thử Thách Đầu Tiên

Chiều thứ tư, khi Hạ An đang ở trường, mẹ cô bất ngờ nhắn cho một số điện thoại:

“Tôi muốn gặp cậu – Lâm Phong. Riêng. Không có An.”

Lâm Phong đọc tin nhắn, ngạc nhiên vài giây rồi trả lời:

“Vâng. Cháu sẽ đến.”

Quán café nhỏ trong ngõ yên tĩnh.

Mẹ Hạ An chọn chỗ ngồi cạnh cửa kính, tay cầm tách trà nhưng ánh mắt lại lạnh như gió đầu đông.

Lâm Phong bước vào, mặc áo sơ mi trắng, quần tối màu, gương mặt điềm đạm hơn vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy ở trường.

— “Cháu chào cô.”

— “Ngồi đi.”

Cô nhìn cậu từ đầu đến chân, không giấu sự dò xét.

— “Tôi không thích vòng vo. Tôi muốn biết… cậu định đi đến đâu với con gái tôi?”

Lâm Phong ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng vào bà.

— “Cháu yêu An. Và cháu nghiêm túc. Không phải thích chơi đùa hay chỉ gọi là ‘mối tình tuổi học trò’.”

— “Yêu nghiêm túc?” – Mẹ Hạ An cười nhạt – “Tình yêu nghiêm túc bắt đầu bằng việc để con gái tôi về nhà lúc 7 giờ tối, không báo trước, khiến cả nhà hoang mang?”

Cậu im lặng vài giây.

— “Cháu xin lỗi. Là lỗi của cháu. Hôm đó cháu chỉ muốn đưa An đến nơi thật yên bình, sau mọi ồn ào ở trường. Cháu không đo thời gian kỹ.”

Mẹ cô đặt ly trà xuống.

— “Tôi không đánh giá cậu là người xấu. Nhưng tôi không tin một người có quá nhiều tai tiếng như cậu… lại phù hợp để đi cùng con gái tôi lâu dài.”

— “Cháu hiểu ạ. Nhưng… nếu cô cho cháu thời gian, cháu sẽ chứng minh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà nhướng mày:

— “Bằng cách nào?”

Lâm Phong rút trong túi ra một tập hồ sơ, đưa lên bàn.

— “Đây là bảng điểm gần nhất, kế hoạch học đại học và mục tiêu nghề nghiệp cháu đang chuẩn bị. Cháu không chỉ muốn làm bạn trai của An. Cháu muốn đủ xứng đáng để đi bên cô ấy – lâu dài.”

Mẹ cô bất ngờ.

— “Cậu chuẩn bị cái này… cho tôi xem?”

— “Không. Cháu làm cho chính mình. Nhưng hôm nay, cháu mang đến… để cô thấy cháu không chỉ có vẻ ngoài, không chỉ có cái danh ‘trùm trường’. Cháu cũng đang học cách trưởng thành – vì An.”

Một khoảng lặng.

Ánh mắt mẹ cô mềm lại – không nhiều, nhưng rõ ràng là có.

Bà nhấp ngụm trà, rồi chậm rãi:

— “Tôi chưa chấp nhận cậu. Nhưng tôi cũng không cấm An gặp cậu. Từ hôm nay… mỗi hành động của cậu đều là câu trả lời cho tôi.”

Lâm Phong gật đầu:

— “Vâng. Cháu biết ạ. Và cháu sẽ không để cô thất vọng.”

Tối hôm đó, khi Hạ An mở điện thoại, cô thấy Lâm Phong nhắn:

“Hôm nay anh gặp mẹ em rồi.”

“Có áp lực, có lạnh lùng… nhưng có cả hy vọng.”

“Em đợi anh trưởng thành, được không?”

Nước mắt Hạ An rơi khi đọc đến dòng cuối:

“Vì anh muốn em là người đầu tiên gọi anh là 'người đàn ông đáng tin'.”