Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 20: Món Quà Sinh Nhật Mà Cô Không Dám Mơ Tới
Chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật Hạ An.
Cô không nói với ai. Không phải vì buồn hay giấu giếm, mà vì… từ nhỏ, cô đã không có thói quen tổ chức tiệc. Với cô, sinh nhật chỉ là một ngày đặc biệt hơn chút – để yên tĩnh nhìn lại bản thân.
Nhưng năm nay… lại khác.
—
Buổi trưa, khi tan học, Lâm Phong chở Hạ An về như thường lệ. Nhưng thay vì rẽ vào con đường quen thuộc về nhà, xe anh đột ngột rẽ trái.
— “Ê ê ê! Cậu đi đâu đó?”
— “Ngồi yên. Tôi không bắt cóc.”
— “Nhưng tớ còn chưa làm bài tập về nhà!”
— “Hôm nay cho phép em trốn một lần.”
— “Lý do?”
Anh không đáp.
—
20 phút sau, họ dừng lại trước một quán café nhỏ nằm sâu trong hẻm – kiểu cổ điển, lặng lẽ, có hồ cá và vườn cúc trắng bên hiên.
Trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, Hạ An thấy một tấm bảng nhỏ:
“Đã đặt trước. Khu vực riêng tư.”
Cô ngạc nhiên:
— “Cậu làm gì vậy?”
Lâm Phong dắt tay cô vào, dẫn lên tầng hai – nơi chỉ có một bàn duy nhất, cạnh cửa sổ kính nhìn xuống vườn hoa. Trên bàn đặt sẵn một chiếc bánh nhỏ, vài cây nến, và một hộp quà vuông xinh xắn.
Hạ An đứng sững người.
Anh quay lại, đút tay vào túi, giọng trầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Tôi biết em không thích rình rang. Nên tôi không tổ chức tiệc. Chỉ là... một bữa chiều, có bánh, có hoa, có tôi – và có em.”
Mắt cô bắt đầu long lanh.
— “Cậu… nhớ sinh nhật tớ sao?”
— “Ngày sinh của em… là ngày quan trọng nhất trong năm với tôi.”
Cô bước lại gần bàn, run run mở hộp quà: bên trong là một chiếc vòng tay bạc nhỏ, có mặt dây hình chiếc bút vẽ – giống hình ảnh trong cuốn sổ phác thảo đầu tiên anh từng để quên.
— “Cái này…”
— “Là em – người đã khiến tôi muốn vẽ trở lại.”
— “Phong à…”
Cô nghẹn giọng.
Lâm Phong tiến tới, khẽ cài chiếc vòng vào tay cô. Cúi đầu, anh hôn nhẹ lên mu bàn tay ấy – như cách một chàng trai trao trọn cả trái tim mình.
—
Hai người ngồi bên nhau, ăn bánh, ngắm nắng chiều lọt qua khe cửa sổ, nói những chuyện nhỏ nhặt.
Chẳng cần tiệc rượu, cũng chẳng cần quà to. Chỉ cần một người nhớ đến mình – một cách âm thầm mà trọn vẹn – cũng đủ để gọi là "sinh nhật hạnh phúc nhất".
—
Khi rời khỏi quán, Lâm Phong đột nhiên kéo cô lại gần, siết nhẹ eo cô, thì thầm sát tai:
— “Năm sau, sinh nhật em… tôi sẽ tổ chức lớn hơn. Nhưng có một điều sẽ không thay đổi.”
— “Điều gì?”
— “Người bên cạnh em… vẫn là tôi.”
Hạ An tựa đầu vào vai anh, khẽ nói:
— “Chỉ cần cậu còn đứng đây, mọi sinh nhật… tớ đều có lý do để cười.”