Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 21: Khi Quá Khứ Gõ Cửa

Sau sinh nhật ấm áp bên Lâm Phong, Hạ An cứ ngỡ mọi thứ sẽ tiếp tục yên bình như thế.

Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi… khi một cái tên cũ được nhắc lại trong buổi họp phụ huynh toàn khối.

Cô giáo chủ nhiệm lướt danh sách đại diện cũ của học sinh:

— “Và kỳ này, có một phụ huynh đặc biệt sẽ quay lại hỗ trợ trường – mẹ của Lâm Phong, cô Hà.”

Toàn lớp quay sang nhìn Phong.

Cậu chỉ cúi đầu, không nói gì.

Chiều hôm ấy, khi tan học, Lâm Phong không chở Hạ An như thường lệ. Cậu nhắn vỏn vẹn một dòng:

“Hôm nay anh có việc gấp. Gặp em sau nhé.”

Hạ An cảm thấy kỳ lạ. Nhưng vẫn gật đầu, không hỏi gì thêm.

Cho đến khi… cô vô tình thấy anh ngồi trong một quán trà gần trường, đối diện là một người phụ nữ quý phái, trang điểm nhẹ, ăn mặc tinh tế – rõ ràng là mẹ anh.

Và điều khiến cô khựng lại… là hình ảnh một cô gái ngồi cạnh người phụ nữ ấy.

Cô gái đó nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt… quen thuộc.

Không phải là bạn.

Mà là gì đó… thân hơn.

Hạ An không bước vào. Cô lặng lẽ đứng ngoài, tay nắm chặt quai túi, tim đập lệch nhịp.

Tối đó, Lâm Phong nhắn tin như không có gì xảy ra:

“Mai anh qua đón. Em muốn ăn gì thì nhắn trước nhé.”

Nhưng Hạ An… không trả lời.

Sáng hôm sau, Lâm Phong chờ trước cổng. Hạ An bước đến, mặt lạnh hơn mọi ngày.

Anh mở mũ bảo hiểm cho cô, nhưng cô từ chối.

— “Tớ tự đội được.”

Anh nhìn cô, hơi cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Có chuyện gì?”

— “Tối qua cậu gặp ai?”

— “Gặp mẹ. Sao vậy?”

— “Và… cô gái ngồi cạnh thì sao?”

Lâm Phong khựng lại. Một thoáng chần chừ khiến Hạ An càng thêm hụt hẫng.

— “Là ai vậy, Phong?”

— “…Là Khánh Vy.”

— “Nghe quen quá nhỉ?”

— “Cô ấy là người… mẹ từng muốn tôi tìm hiểu. Từ trước khi gặp em.”

Tim Hạ An nhói lên.

— “Và mẹ cậu vẫn còn muốn vậy à?”

Lâm Phong siết tay lái xe.

— “Chuyện đã cũ. Nhưng mẹ nghĩ giờ tôi nên có… ‘lựa chọn sáng suốt’.”

— “Vậy cậu sẽ chọn ai?”

Câu hỏi vang lên như một nhát dao.

Im lặng.

Rồi Lâm Phong đáp, rất chậm:

— “Anh chọn em. Nhưng anh chưa đủ mạnh để bảo vệ em trước mọi phía.”

Hạ An nhìn anh – lần đầu tiên, ánh mắt cô đầy buồn bã.

— “Vậy đến khi cậu đủ mạnh… em có còn đứng đây để chờ không?”

Hôm đó, lần đầu tiên họ rời nhau mà không một lời chào.

Không cái nắm tay.

Không ánh mắt dịu dàng.

Chỉ còn lại khoảng lặng mơ hồ… của một tình yêu vừa bị thử thách.