Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 22: Một Ngày Không Có Em
Thứ sáu.
Trường Lâm Thịnh như thường lệ rộn ràng đầu tuần mới. Nhưng hôm nay, bàn học của Hạ An trống trơn.
Không tin vào mắt mình, Lâm Phong bước nhanh tới lớp, nhìn quanh, rồi hỏi bạn cùng bàn:
— “Hạ An đâu?”
— “Cậu ấy không báo nghỉ à? Sáng nay không thấy cậu ấy lên xe cùng cậu nên tụi này tưởng là biết rồi chứ.”
Lâm Phong sững người.
Không một lời nhắn. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi.
Và quan trọng nhất… không phải là kiểu Hạ An vẫn luôn như vậy.
—
Cả buổi học, cậu không thể tập trung.
Trong đầu chỉ vang lên một câu:
“Đến khi cậu đủ mạnh, em có còn đứng đây để chờ không?”
Sau giờ ra chơi, Lâm Phong lao ra khỏi lớp, gọi liên tục – nhưng điện thoại của Hạ An tắt máy.
Cậu chạy đến phòng y tế – không có.
Tìm quanh sân trường, nhà xe, thư viện – vẫn không có.
Không thể kiềm chế, cậu phóng xe đến tận nhà cô.
Người mở cửa là mẹ Hạ An.
Ánh mắt bà dửng dưng:
— “Con bé không có nhà.”
— “Cô ơi… cháu xin lỗi. Nhưng cháu phải biết Hạ An ở đâu. Cháu… cần gặp An.”
— “Hôm nay, con bé xin phép nghỉ. Nó cần một ngày để suy nghĩ.”
— “Suy nghĩ gì ạ?”
— “Suy nghĩ… xem có nên tiếp tục với người mà chính mẹ anh ta cũng chưa thể chấp nhận cô ấy hay không.”
Lâm Phong cắn chặt răng.
Giây phút đó, cậu thấy… sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không phải sợ mẹ Hạ An.
Mà sợ... mất cô gái duy nhất khiến trái tim mình thật sự biết yêu.
—
Chiều tối, khi nắng tắt dần, Lâm Phong ngồi thẫn thờ tại sân bóng rổ – nơi từng là chốn quen thuộc của cả hai.
Trong tay cậu là chiếc vòng tay bạc cậu đã tặng cô hôm sinh nhật.
Cậu vẫn giữ một cái tương tự – cặp đôi.
Cậu xiết chặt nó trong lòng bàn tay.
“Em ở đâu… An à…”
—
8 giờ tối.
Khi Lâm Phong định đứng dậy rời đi, thì một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện phía bên kia sân.
Tóc cột nhẹ, áo khoác mỏng, bước chân chậm chậm… nhưng ánh mắt vẫn là ánh mắt anh luôn nhớ rõ – ánh mắt của Hạ An.
Cô đứng trước mặt anh, nhẹ giọng:
— “Xin lỗi vì khiến cậu lo…”
— “Đừng bao giờ biến mất như vậy nữa.” – Giọng anh trầm nhưng nghẹn.
— “Tớ chỉ cần… một ngày để lặng đi, để nhìn xem… trái tim mình có thật sự đủ mạnh để tin cậu không.”
— “Và…?”
— “Nó chẳng chịu yên phút nào cả. Nó cứ chạy loạn cả ngày. Vì… nó nhớ cậu.”
Lâm Phong kéo cô vào lòng, ôm thật chặt.
— “Anh sẽ không để ai lấy mất em. Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai.”
— “Cậu không cần hoàn hảo. Chỉ cần… đừng buông tay.”
— “Không bao giờ.”
—
Đêm đó, họ ngồi cạnh nhau dưới ánh đèn sân bóng. Không cần nói thêm gì.
Chỉ cần một cái ôm đủ siết, một cái tựa vai đủ vững… là biết:
Chúng ta vẫn còn nhau – sau tất cả.