Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 23: Sau Khi Suýt Mất Nhau, Là Muốn Gần Hơn Nữa
Sau buổi tối ấy, khi Hạ An bất ngờ quay lại và nói “trái tim em nhớ cậu cả ngày”, Lâm Phong như hiểu một điều:
Tình yêu không cần ồn ào, nhưng phải giữ thật chặt.
—
Tối thứ bảy.
Hạ An nhận được tin nhắn từ Lâm Phong:
“Anh muốn em đến một nơi. Không xa. Nhưng đủ yên tĩnh để chỉ có hai đứa.”
Cô trả lời chỉ bằng một chữ:
“Ừ.”
—
Chiếc xe máy quen thuộc đưa cô đến căn hộ riêng của Lâm Phong – nơi lần trước cô từng đến, từng ngồi uống cacao, từng nằm trên chiếc giường gọn gàng cạnh cửa sổ ấy.
Hôm nay, không khí trong phòng khác hẳn. Dịu hơn. Ấm hơn.
Có hoa cúc trong một chiếc lọ nhỏ đặt trên bàn. Có đèn vàng lặng lẽ. Và có một chàng trai đang ngồi bên khung cửa kính, chờ cô bằng ánh mắt dịu nhất trần gian.
— “Em vào đi.”
—
Cô bước đến, anh kéo cô ngồi xuống ghế, cầm tay cô đưa sát vào n.g.ự.c mình.
— “Hôm đó… khi em biến mất, tim anh như bị bóp nghẹt. Không phải vì sợ em giận. Mà là… anh sợ mình vừa làm tổn thương nơi anh muốn bảo vệ nhất.”
Cô tựa đầu vào vai anh, giọng nhỏ như gió:
— “Chúng ta đều từng vụng về. Nhưng em chưa từng nghi ngờ… tình cảm trong mắt cậu.”
Lâm Phong xoay người, đối diện với cô. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, nhẹ nhàng đỡ lấy gò má:
— “Đêm nay, em ở lại được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Trong mắt không phải e ngại – mà là… tin tưởng tuyệt đối.
Cô gật nhẹ.
—
Căn phòng chỉ còn tiếng thở khẽ và tiếng đèn quạt quay đều.
Lâm Phong đặt một nụ hôn lên môi cô – vẫn dịu dàng, vẫn đủ để cô run nhẹ trong lòng n.g.ự.c anh.
Bàn tay anh lần theo sống lưng mảnh khảnh, kéo cô lại gần hơn. Áo khoác mỏng rơi xuống sàn. Tấm lưng trần trắng mịn của cô hiện ra dưới ánh đèn.
Hạ An thở gấp, ngón tay bám lấy áo anh:
— “Phong…”
— “Anh ở đây. Không vội. Nhưng anh rất nhớ em…”
Nụ hôn kéo dài dọc theo xương quai xanh. Đôi tay anh vuốt ve, ôm trọn lấy những đường cong mềm mại đã khắc sâu trong giấc mơ anh bao đêm.
Cô cũng không còn né tránh. Tay cô lần đầu lần vào nút áo anh, tự tay cởi bỏ từng lớp giữa hai người.
Cả hai tan vào nhau – không chỉ là thể xác, mà là cả tâm hồn.
Là hai người trẻ, yêu nhau bằng tất cả niềm tin.
—
Sau tất cả, Hạ An cuộn mình trong chăn, gối đầu lên tay anh. Cô thì thầm:
— “Em không hoàn hảo… nhưng em chỉ muốn yêu cậu thật lâu.”
Lâm Phong hôn lên trán cô:
— “Anh không cần một ai hoàn hảo. Anh chỉ cần em – người không bỏ chạy khi anh sai, và dám quay lại khi anh yếu đuối nhất.”
Cô mỉm cười.
—
Đêm ấy, không có gì rực rỡ. Chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ, có vòng tay siết chặt, và nhịp tim… chung một nhịp.