Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 24: Tối Hậu Thư Từ Người Mẹ Quyền Lực
Sáng chủ nhật.
Lâm Phong thức dậy sớm hơn thường lệ. Anh nằm yên ngắm nhìn cô gái trong vòng tay mình – Hạ An đang ngủ, môi hơi cong lên, hàng mi dài rung nhẹ theo từng hơi thở.
Bàn tay nhỏ bé vẫn đang nắm lấy tay anh, như thể sợ buông ra sẽ lạc mất.
Anh hôn nhẹ lên trán cô.
“Anh hứa… sẽ không để ai chia cách tụi mình nữa.”
—
Nhưng đời không bao giờ dễ như lời hứa.
Buổi chiều hôm đó, khi Lâm Phong vừa về nhà lấy vài tài liệu học, thì đã thấy mẹ anh ngồi đợi sẵn trong phòng khách, gương mặt không vui, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
Trên bàn là tấm ảnh – chụp anh và Hạ An ôm nhau trong quán café, và… một bức khác – cô rời khỏi căn hộ của anh vào sáng sớm hôm nay.
— “Con muốn mẹ nói gì đây?”
Anh siết nhẹ tay, đứng thẳng:
— “Con không giấu. Tụi con yêu nhau. Và… đã trưởng thành để chịu trách nhiệm.”
Bà cười nhạt:
— “Trách nhiệm? Một học sinh cấp ba nói với mẹ mình về… trách nhiệm sau một đêm ngủ cùng con gái người ta à?”
— “Con không làm gì sai.”
— “Nhưng con đã đặt danh dự gia đình dưới chân vì một cô gái mà… thậm chí mẹ còn chưa bao giờ gật đầu chấp nhận!”
—
Không khí trong phòng căng như dây đàn.
Lâm Phong nhìn mẹ, lần đầu tiên ánh mắt không né tránh:
— “Con yêu cô ấy. Không vì cô ấy hoàn hảo, mà vì cô ấy thật. Mẹ không cần chấp nhận. Nhưng con sẽ không rời xa Hạ An.”
Mẹ anh lạnh lùng đứng dậy, đặt xuống bàn một chiếc phong bì.
— “Trong đây là học bổng của con – du học Nhật vào năm tới. Mẹ có thể giúp con đi sớm hơn dự định. Nhưng nếu con còn tiếp tục dây dưa với cô bé đó…”
— “Mẹ định chọn giấc mơ của con thay con sao?”
— “Không. Mẹ cho con chọn.”
— “Một là tương lai. Hai là cô gái ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
—
Lâm Phong cầm phong bì, đứng im rất lâu.
Trong đầu cậu là hình ảnh nụ cười của Hạ An, những ngày ngồi cùng nhau học bài, ly sữa đậu mỗi sáng, và… cái ôm run rẩy giữa sân bóng đêm hôm trước.
Tương lai có thể rực rỡ, nhưng nếu bước đi một mình… thì còn gì là "thành công"?
—
Tối hôm đó, Hạ An đứng trước cổng trường, tay cầm ly sữa đậu mới mua, đợi Lâm Phong.
Anh đến trễ.
Mắt anh có quầng thâm.
Cô nhìn anh lo lắng:
— “Cậu ổn không?”
Anh không đáp ngay, chỉ giơ tay ra:
— “Đi với anh. Không cần hỏi. Chỉ cần tin.”
—
Cậu chở cô đến sân thượng của một tòa nhà cao tầng.
Gió đêm lồng lộng. Thành phố sáng rực phía dưới.
Anh quay sang, cầm hai tay cô:
— “Mẹ anh biết chuyện. Và bà… đưa ra lựa chọn.”
— “Chọn gì?”
— “Một là em. Hai là tương lai.”
Hạ An im lặng. Rất lâu.
Rồi cô siết tay anh, cười dịu dàng:
— “Chọn em đi. Em hứa sẽ giúp cậu xây lại cả tương lai… từ đầu, chỉ cần cậu không rời tay em.”
Lâm Phong ôm cô thật chặt, lần đầu tiên anh rơi nước mắt.
Không phải vì yếu đuối.
Mà vì biết… mình đã chọn đúng người.