Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 25: Cùng Nhau Thi, Cùng Nhau Lớn Lên
Sau buổi tối đó – khi Lâm Phong nhìn vào mắt Hạ An và nói "Anh chọn em", mọi thứ dường như thay đổi.
Không còn những ngày trốn học ra sân bóng.
Không còn những buổi đạp xe vô định chỉ để “ngắm gió”.
Thay vào đó là...
Sáng dậy sớm, ôn bài.
Trưa ở thư viện, kèm nhau làm đề.
Tối call video, nhắc nhau học từng chương trình Sinh – Lý – Toán – Văn.
Và mỗi lần mệt mỏi, Hạ An chỉ cần một dòng tin từ Lâm Phong:
“Cố thêm một chút nữa. Để tương lai không phải chọn giữa tình yêu và thành công nữa, mà là có cả hai.”
—
Một tháng trôi qua.
Bảng điểm giữa kỳ được dán trước lớp.
Hạ An gần như muốn khóc khi nhìn thấy tên mình trong top 10 của lớp.
Nhưng bất ngờ hơn…
Tên Lâm Phong xếp hạng ngay sau cô.
—
Khi tan học, cô kéo tay anh lại, vừa cười vừa giận:
— “Sao cậu không nói gì?!”
— “Nói gì?”
— “Lâu nay cậu giấu tớ học kiểu gì vậy hả?”
Anh nhún vai:
— “Chỉ là… muốn em thấy, anh không chỉ biết bảo vệ em bằng nắm đấm. Mà còn bằng tương lai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô nghẹn họng, nước mắt chực rơi vì cảm động.
Anh cúi xuống, hôn lên trán cô, rồi thì thầm:
— “Anh không cần giỏi nhất lớp. Chỉ cần đủ giỏi… để đứng cạnh em suốt quãng đường còn lại.”
—
Cuối tuần, cả hai hẹn nhau tại quán café cũ.
Không phải để yêu đương.
Mà là để ôn thi học bổng du học hè – điều kiện để xin được thư giới thiệu đặc biệt từ trường.
Hạ An nhìn vào bài đọc Tiếng Anh, nhăn mặt:
— “Cái này như tiếng ngoài hành tinh ấy…”
Lâm Phong cười, kéo ghế sát lại:
— “Đây là tiếng ‘tương lai của chúng ta’ đó.”
Cô ngẩn người nhìn anh, rồi tựa vào vai anh, nói nhỏ:
— “Vậy dạy tớ thêm một đoạn nữa nha…”
—
Tối hôm đó, trong khi mọi học sinh đang mải mê mạng xã hội, thì hai người trẻ ấy – một cô gái từng ngây thơ, một chàng trai từng nổi loạn – vẫn ngồi kèm nhau từng dòng sách.
Giấc mơ không còn là điều xa vời.
Bởi giờ đây, họ biết rõ một điều:
Yêu không chỉ là nắm tay nhau đi qua khó khăn, mà là cùng nhau giỏi lên – để bảo vệ được tình yêu ấy.
—
Khi ánh đèn học vụt tắt, Hạ An ngủ gật trên bàn.
Lâm Phong đắp nhẹ chiếc áo khoác lên người cô, rồi cúi xuống, khẽ hôn lên bàn tay nhỏ nhắn ấy.
Giọng anh rất nhỏ, như thì thầm với chính mình:
— “Em là giấc mơ của anh… mà lần này, anh nhất định không để lỡ.”