Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 26: Sau Kỳ Thi, Là Một Đêm Không Ngủ
Kỳ thi cuối kỳ khối 11 vừa kết thúc.
Tiết trời đầu hè hanh hanh nắng. Gương mặt học sinh lộ rõ vẻ mệt mỏi – riêng Hạ An và Lâm Phong thì khác.
Họ đứng giữa sân trường, tay nắm chặt tay, cười như hai đứa trẻ vừa giành lại được cả bầu trời.
— “Cậu làm bài tốt không?” – cô hỏi, giọng khàn vì thức đêm ôn thi.
— “Tốt. Nhưng không bằng em đâu.”
— “Lại nữa!” – Cô khẽ đ.ấ.m vào vai anh.
Anh bật cười.
— “Tối nay rảnh không?”
— “Còn hỏi nữa à?”
—
8 giờ tối, tại căn hộ quen thuộc – nơi từng lưu lại bao kỷ niệm ngọt ngào.
Hạ An vừa bước vào đã thấy căn phòng ngập ánh nến vàng ấm. Không phải kiểu lung linh hoa mỹ, mà là một không gian ấm áp, riêng tư và đầy… yêu thương.
Trên bàn có hộp bánh mousse trà xanh cô thích, vài quyển sách ngẫu nhiên… và một tấm thiệp nhỏ:
“Em đã học giỏi. Giờ thì để anh ‘dạy yêu’ giỏi lại.”
Cô đỏ mặt.
Quay lại thì… Lâm Phong đã vòng tay ôm cô từ phía sau.
— “Anh không hứa được hết mọi điều… nhưng anh hứa tối nay, em sẽ không thấy cô đơn.”
—
Nụ hôn của anh không vội vàng như lần đầu.
Mà trầm hơn, chín chắn hơn, và… da diết hơn.
Anh hôn dọc sống mũi cô, rồi chạm vào cổ, tay vòng ra sau lưng, kéo cô sát vào mình.
— “Hôm nay anh không cần phải kìm nén nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Vì tớ là người yêu hợp pháp rồi chứ gì?” – cô cười nghẹn, vừa nói vừa run nhẹ.
— “Không. Vì… em là nhà.”
Áo sơ mi rơi khỏi vai.
Ngón tay anh mơn man đường cong nơi eo nhỏ, lướt nhẹ qua phần da mịn màng từng khiến anh chỉ dám chạm trong mơ.
Cô rướn người, bàn tay lần tìm từng cúc áo anh, cởi ra – lần này không vì tò mò, mà vì tin tưởng.
Hai cơ thể hoà vào nhau – không chỉ là đụng chạm, mà là trao trọn.
Anh yêu cô như cách người ta gìn giữ một viên ngọc quý – dịu dàng, trân trọng, và sâu đến tận cùng.
—
Khi tất cả lắng lại, cô nằm trong lòng anh, hơi thở vẫn còn rối.
Anh kéo chăn, khẽ hỏi:
— “Có đau không?”
— “Không… chỉ hơi mệt. Nhưng rất hạnh phúc.”
Anh hôn lên trán cô:
— “Anh chưa từng giỏi trong chuyện này. Nhưng nếu là em… thì anh sẵn sàng học cả đời.”
—
Cô siết tay anh, thì thầm:
— “Chúng ta đã cùng nhau học để thi. Giờ… hãy cùng nhau học cách giữ nhau cả đời, được không?”
Anh siết chặt cô trong tay:
— “Chỉ cần em còn tin… thì cả đời này, anh không đi đâu nữa.”
—
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa nhẹ.
Nhưng bên trong căn phòng nhỏ, hai người trẻ đang nằm cạnh nhau – ấm áp, bình yên, và đủ đầy.