Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 27: Yêu Không Giữ Lại Gì Cả
Đêm hôm đó – sau kỳ thi, sau những áp lực bị chọn lựa giữa tương lai và tình yêu – Hạ An và Lâm Phong không còn là những đứa trẻ ngây ngô. Họ đã thực sự thuộc về nhau.
Và lần này, họ không cần lý do.
Chỉ cần… là nhau.
—
Căn phòng chìm trong ánh đèn vàng lặng lẽ.
Hạ An ngồi trên lòng Lâm Phong, tay vòng qua cổ anh, ánh mắt nhìn sâu vào mắt người đối diện.
Không ngượng ngùng. Không rụt rè.
Chỉ có khát khao cháy bỏng đang được đốt lên từ tận sâu tim họ.
— “Anh có chắc… sẽ không hối hận không?”
— “Nếu được làm điều này… trọn đời, anh vẫn sẽ chọn em.”
Không đợi thêm giây nào, cô cúi xuống, chiếm lấy môi anh bằng nụ hôn mạnh mẽ khiến cả người anh như bốc cháy.
Bàn tay anh trượt nhanh qua eo, kéo áo ngủ cô qua đầu.
Cơ thể cô mềm mại, trắng mịn, run nhẹ dưới từng cái chạm của anh – nhưng không lùi lại.
Ngược lại, cô còn chủ động lần mở nút áo sơ mi của anh, vứt từng chiếc xuống sàn.
— “Đêm nay, em muốn mọi thứ thuộc về em… kể cả anh.”
—
Tiếng thở gấp vang lên, hoà vào tiếng vải vóc rơi rớt trên sàn gỗ.
Họ không còn giữ chậm rãi như lần đầu.
Mà là… bùng cháy.
Môi chạm môi, da chạm da.
Hơi nóng toả ra, từng nhịp tim dồn dập, từng cái vuốt ve khiến cả hai gần như không chịu nổi.
Anh ôm cô như sợ buông ra sẽ vỡ mất.
Cô rên khẽ khi cảm nhận được từng chuyển động sâu bên trong.
Lưng cong lên như muốn tan chảy.
Tay siết chăn ga, miệng gọi tên anh trong hơi thở gấp gáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Phong… chậm chút…”
— “Không… đêm nay, anh không muốn chậm.”
Anh nâng cô dậy, bế bổng rồi áp vào tường, tiếp tục những cú hôn dồn dập lên cổ, vai, n.g.ự.c – những nơi anh từng chỉ dám lướt qua, giờ anh khắc ghi.
Cô như hoà tan hoàn toàn trong anh.
Không còn gì ngăn cách.
Không còn e dè.
Không còn "nếu" hay "nhỡ đâu".
Chỉ còn tiếng gọi yêu và hai thân thể quấn chặt, quyện lấy nhau trong khoái cảm không dứt.
—
Sau tất cả, họ nằm cạnh nhau, mồ hôi ướt trán, nhịp thở vẫn chưa đều.
Hạ An cười nhẹ, thở hổn hển:
— “Tớ… không tin mình làm được chuyện đó…”
Lâm Phong hôn lên cổ cô:
— “Anh chưa từng muốn dừng lại, nhưng vì em… nên anh đã luôn nhẹ nhàng.”
— “Vậy… tối nay là phiên bản ‘không nhẹ nhàng’ sao?”
Anh cười khẽ:
— “Tối nay là yêu mà không giữ lại gì cả.”
Cô tựa vào n.g.ự.c anh, vẽ từng vòng tròn nhỏ bằng ngón tay:
— “Sau này… nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, anh có hối hận không?”
Anh siết chặt cô:
— “Nếu được làm lại từ đầu… anh vẫn sẽ chọn em. Và sẽ yêu em... dữ dội hơn nữa.”
—
Ngoài trời bắt đầu có sấm.
Mưa chưa tới.
Nhưng căn phòng nhỏ đã nóng rực cả đêm dài.