Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 28: Tin Vui Hay Cơn Sóng Lớn?
Ba ngày sau cái đêm không ngủ ấy…
Hạ An bắt đầu thấy cơ thể có gì đó… không ổn.
Buổi sáng, cô tỉnh dậy với cảm giác buồn nôn. Nghĩ là do thức khuya hay áp lực thi cử, cô bỏ qua.
Nhưng đến chiều, đang ngồi học nhóm cùng Lâm Phong ở thư viện, cô bỗng tái mặt, ôm bụng:
— “Tớ… cảm giác như sắp nôn vậy…”
Lâm Phong giật mình, đặt bút xuống, vòng qua đỡ cô:
— “An? Em sao vậy? Vẫn chưa khoẻ à?”
— “Tớ… không biết. Tự nhiên mệt, buồn ngủ, bụng lộn xộn…”
Lâm Phong chau mày.
Là một thằng con trai từng qua bao biến cố, lần đầu tiên anh cảm thấy... căng thẳng thật sự.
—
Anh đưa cô về căn hộ, bắt cô nằm nghỉ.
Đến tối, khi cô mệt lả ngủ đi, anh ngồi lặng hàng giờ bên bàn học.
Ánh đèn bàn chiếu xuống gương mặt đăm chiêu.
Bên tay là… điện thoại mở Google với cụm từ khóa:
“Dấu hiệu mang thai sớm – học sinh cấp ba.”
Tay anh run nhẹ.
Không phải vì sợ.
Mà vì… quá nhiều câu hỏi xoay trong đầu:
“Nếu là thật… thì sao?”
“Nếu cô ấy có con… mẹ anh sẽ phản ứng thế nào?”
“Còn tương lai mà cả hai vừa cố gắng xây?”
Nhưng rồi, câu cuối cùng vẫn là:
“Nếu là thật… anh sẽ chịu trách nhiệm. Không bỏ cô ấy.”
—
Sáng hôm sau, anh nấu cháo, tự tay đút cho cô.
Cô vẫn lơ mơ vì mệt, nhưng vẫn đủ sức trêu:
— “Tự dưng chu đáo lạ vậy, Lâm đại ca…”
Anh ngồi xuống bên mép giường, nắm tay cô:
— “An này…”
— “Hử?”
— “Có khi nào… là em có em bé không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô khựng lại.
Không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn.
Hạ An mở to mắt nhìn anh:
— “Cậu… nghĩ là…”
Anh gật nhẹ.
— “Đêm đó… tụi mình không dùng gì cả. Mà giờ em có dấu hiệu lạ…”
Cô bối rối, tay buông thìa cháo:
— “Tớ… không nghĩ đến. Không chuẩn bị gì cả…”
— “Anh biết. Là lỗi của anh. Anh đã quá mất kiểm soát. Nhưng… nếu thật sự có em bé, anh sẽ không để em lo một mình.”
—
Cô im lặng rất lâu.
Rồi gật đầu, mắt đỏ hoe:
— “Tớ cũng không sợ. Nhưng… tớ không muốn cản tương lai của cậu…”
Anh ôm chặt cô:
— “Nghe này… em là tương lai của anh. Có hay không có em bé, cũng không ai thay đổi điều đó.”
—
Chiều hôm đó, Lâm Phong xin nghỉ học, đưa cô đến phòng khám tư quen biết.
Họ ngồi đợi trong căng thẳng.
Khi bác sĩ gọi tên Hạ An vào, Lâm Phong nắm tay cô chặt đến mức lạnh ngắt.
Và hơn nửa giờ sau, khi cô bước ra từ phòng khám, mắt vẫn đỏ…
Anh đứng bật dậy, hoảng hốt:
— “Kết quả sao rồi? Có… có thật không?”
Cô nhìn anh, rồi bỗng bật khóc.
— “Chưa xác định được. Bác sĩ bảo… phải chờ vài ngày nữa. Có thể có, cũng có thể chỉ là rối loạn tạm thời.”
Lâm Phong kéo cô vào lòng, vuốt nhẹ lưng cô:
— “Không sao. Dù là kết quả nào… cũng không sao. Anh chỉ cần em ở đây.”
—
Và trong lòng anh, cô gật đầu, nước mắt ướt áo:
— “Ừ. Em sẽ không bỏ chạy đâu…”
—
Ngoài trời nắng lên nhẹ.
Có thể chưa chắc chắn tương lai phía trước là bão hay nắng…
Nhưng ít nhất – trong khoảnh khắc này – họ đang cùng nhau, không bỏ rơi nhau.