Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3: Bất Ngờ Từ Một Cái Nắm Tay

Buổi trưa, sân trường vắng tanh, chỉ còn vài nhóm học sinh nán lại dưới gốc cây hoặc loanh quanh căng tin. Hạ An ngồi một mình ở ghế đá, tay cầm hộp cơm mẹ chuẩn bị từ sáng.

Nhưng thật ra… cô chẳng ăn được bao nhiêu.

Cái người tên Lâm Phong đó… đúng là kỳ lạ mà. Lúc thì lạnh như băng, lúc thì âm thầm sửa bài cho mình. Là sao chứ?

Cô đang gảy nhẹ chiếc đũa thì một nhóm nữ sinh từ xa bước lại. Dẫn đầu là Linh – hotgirl của khối 11, người được đồn rằng... từng tỏ tình Lâm Phong nhưng bị từ chối phũ.

— "Ủa, bé mới tới nè. Ngồi một mình đó hả?"

— "Tự tin ghê ha, ngồi đúng chỗ của tui hay ngồi luôn đó nha."

Hạ An ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói:

— "Mình đâu biết đây là chỗ ai… Mình chỉ ngồi tạm ăn trưa thôi."

Linh cười nửa miệng, tay chống nạnh:

— "Nghe đồn em ngồi cạnh Lâm Phong? Vui không? Đừng tưởng anh ấy sửa bài cho là đặc biệt. Tụi này biết rõ mà, anh Phong ghét nhất kiểu giả ngốc để gây chú ý đó nha!"

Hạ An sững người, định đứng dậy rời đi thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ phía sau.

— "Em ấy không giả vờ."

Giọng trầm thấp vang lên, khiến cả sân trường như đông cứng.

Lâm Phong.

Cậu đứng đó, tay đút túi quần, mắt nhìn thẳng vào nhóm bạn Linh. Ánh mắt không tức giận, không gay gắt... nhưng sắc lạnh đến mức khiến ai cũng phải im bặt.

— "Tôi bảo em ấy ghi lại bài. Là tôi chủ động. Có ý kiến?"

Không ai dám hé răng.

Cậu quay sang Hạ An, chìa tay ra:

— "Đi thôi."

Hạ An nhìn bàn tay cậu – thon dài, trắng, hơi lạnh. Cô chần chừ giây lát rồi cũng đặt tay mình vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bàn tay cậu khẽ siết.

Không quá chặt, nhưng đủ để cô cảm nhận rõ nhịp tim đang đập nhanh trong lồng ngực.

Cả hai cùng rời khỏi đó, để lại sau lưng một bầu không khí sững sờ.

Đi được một đoạn, Hạ An lí nhí:

— "Cảm ơn cậu… Nhưng mà... sao lại giúp mình?"

Lâm Phong thở ra một hơi, không nhìn cô:

— "Tôi ghét mấy người bắt nạt người khác."

Hạ An cười nhẹ.

— "Cậu cũng có lúc chính nghĩa ha."

Cậu nhìn cô, ánh mắt thoáng cong lên như cười... nhưng rất nhẹ.

Và giây phút ấy, Hạ An biết… trái tim mình vừa rung lên thật rồi.

Chiều thứ ba, trời đổ mưa lất phất. Học sinh vội vã rời khỏi lớp để tránh kẹt xe. Hạ An do mải làm bài nên là người rời lớp muộn nhất.

Lúc gom sách vào cặp, cô phát hiện một cuốn sổ nháp bị kẹp dưới ngăn bàn của Lâm Phong.

Bìa màu xám tro, không ghi tên, chỉ có vài vết xước mờ nhạt.

Cô cầm lên, tính mang trả, nhưng tò mò quá… nên liếc nhẹ qua.

Và chỉ một ánh nhìn thôi – tim Hạ An như khựng lại.

Trong sổ không phải là bài vở thông thường, mà là những trang giấy chi chít bản vẽ, nhưng không phải vẽ phong cảnh hay nhân vật truyện tranh, mà là...

Chân dung của một cô gái.

Góc nghiêng.

Khi cười.