Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4: Cuốn Sổ Nháp Bị Bỏ Quên
Chiều thứ ba, trời đổ mưa lất phất. Học sinh vội vã rời khỏi lớp để tránh kẹt xe. Hạ An do mải làm bài nên là người rời lớp muộn nhất.
Lúc gom sách vào cặp, cô phát hiện một cuốn sổ nháp bị kẹp dưới ngăn bàn của Lâm Phong.
Bìa màu xám tro, không ghi tên, chỉ có vài vết xước mờ nhạt.
Cô cầm lên, tính mang trả, nhưng tò mò quá… nên liếc nhẹ qua.
Và chỉ một ánh nhìn thôi – tim Hạ An như khựng lại.
Trong sổ không phải là bài vở thông thường, mà là những trang giấy chi chít bản vẽ, nhưng không phải vẽ phong cảnh hay nhân vật truyện tranh, mà là...
Chân dung của một cô gái.
Góc nghiêng.
Khi cười.
Lúc ngủ gật trên bàn.
Cả tư thế ôm balo đi trong sân trường.
Đều là... cô. Hạ An.
Cô vội đóng sổ lại, má đỏ bừng.
Trời ơi… cái gì vậy trời ơi trời ơi trời ơi… Sao lại là mình? Cậu ta… vẽ mình? Nhưng từ khi nào? Sao mình không biết?
Hạ An đang định nhét sổ vào cặp để mai trả lại thì cánh cửa lớp bật mở.
Lâm Phong đứng ở đó.
Cả hai sững người.
Anh nhìn cuốn sổ trên tay cô. Gương mặt lần đầu có chút bối rối.
— "Em… đọc rồi à?"
Hạ An lắp bắp:
— "Không! Tớ chỉ... chỉ thấy thôi! Không đọc kỹ… À không… có nhìn... nhưng... chỉ một chút!"
Cô như muốn độn thổ. Còn anh thì… lặng im.
Một lát sau, anh tiến lại gần, lấy cuốn sổ trên tay cô, giọng nhỏ:
— "Đáng lẽ… không để em thấy."
— "Nhưng… tại sao lại là… tớ?" – Hạ An lí nhí hỏi, giọng run vì tim đập thình thịch.
Lâm Phong xoay mặt đi chỗ khác, tránh ánh mắt cô. Một lát sau, anh mới khẽ nói:
— "Bởi vì... em là người đầu tiên khiến tôi muốn vẽ lại một điều gì đó."
Hạ An ngẩn người.
Lâm Phong bước đi trong im lặng, để lại cô gái nhỏ đứng bất động giữa lớp học trống, mùi mưa len vào theo từng cơn gió.
Một cảm giác gì đó… bối rối mà ngọt ngào.
Chương 5: Khi Trùm Trường Cũng Biết Chủ Động
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hạ An nguyên cả tối hôm đó không ngủ nổi.
Cô cứ lăn qua lăn lại, tim đập rộn ràng, đầu đầy suy nghĩ.
Sao lại là mình? Sao lại vẽ mình? Cậu ấy nói… mình khiến cậu ấy muốn vẽ lại điều gì đó…
Dù Lâm Phong không nói thẳng là thích cô, nhưng từng ánh mắt, từng nét vẽ ấy... khiến Hạ An không thể ngó lơ.
Sáng hôm sau, cô cố gắng đến lớp thật sớm để tránh đụng mặt anh. Nhưng số phận có vẻ không muốn cho cô né.
Vừa đến cổng trường, cô đã thấy anh đứng tựa gốc cây quen thuộc, tay đút túi quần, mắt nhìn về phía cô.
— "Em đến muộn hơn hôm qua 5 phút."
Hạ An trợn mắt:
— "Sao cậu biết?"
— "Tôi đợi."
Bốn chữ đơn giản, làm trái tim cô… lỗi một nhịp.
— "Đợi... ai?"
— "Em."
Không phải kiểu đùa cợt, cũng không phải kiểu tán tỉnh. Mà là… rất thật.
Trầm. Chắc. Rõ.
Hạ An bối rối xoay người bước vào lớp. Nhưng suốt cả buổi, mọi hành động của Lâm Phong đều khiến cô không thể không để ý.
Lúc học, anh đẩy tập vở của cô lại gần hơn, chỉnh lại cây bút bị nghiêng của cô mà không nói một lời.
Lúc ra chơi, anh lấy hộp sữa đậu của mình… đặt lên bàn cô.
— "Uống đi. Mặt em nhăn như uống phải chanh ấy."
— "Tớ… không cần. Cảm ơn."
— "Không phải cho em chọn. Là bắt buộc." – giọng vẫn lạnh như thường, nhưng không hiểu sao… lại khiến người ta muốn nghe hoài.
Cả lớp đang thì thầm bàn tán:
— "Ủa nay sao đại ca quan tâm bàn bên dữ vậy?"
— "Cưng ghê hông, cho uống sữa luôn kìa!"
— "Lạnh lùng mà ngọt ngào là có thật!"
Hạ An chỉ biết cúi gằm mặt xuống bàn, tay siết chặt mép áo.
Mình phải làm gì đây? Tránh cũng không xong, mà tim thì cứ loạn lên như vầy…
Cuối tiết học, Lâm Phong ghé sát tai cô, thì thầm:
— "Chiều tan học... tôi chở em về. Đừng từ chối. Em nợ tôi một lần rồi."
Hạ An quay đầu nhìn cậu, ánh mắt chưa kịp hỏi “nợ gì” thì cậu đã đứng dậy đi trước, để lại dư âm giọng trầm khiến cô suýt... ngã ghế.