Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
📖 Tựa truyện: ĐẠI CA TRÙM TRƯỜNG VÀ EM GÁI MỚI ĐẾN
✍️ Tác giả: Mr.Bin
Chương 5: Khi Trùm Trường Cũng Biết Chủ Động
Hạ An nguyên cả tối hôm đó không ngủ nổi.
Cô cứ lăn qua lăn lại, tim đập rộn ràng, đầu đầy suy nghĩ.
Sao lại là mình? Sao lại vẽ mình? Cậu ấy nói… mình khiến cậu ấy muốn vẽ lại điều gì đó…
Buổi chiều tan học, trời âm u.
Những đám mây xám nặng trĩu kéo về che khuất cả bầu trời. Không khí oi bức lạ thường. Hạ An vừa thu dọn sách vở vừa bối rối nghĩ đến lời rủ của Lâm Phong lúc sáng.
"Tôi chở em về."
"Đừng từ chối. Em nợ tôi một lần rồi."
Nhưng... nợ gì mới được chứ?
Vừa bước xuống sân trường, Hạ An đã thấy Lâm Phong đang dựng xe trước cổng. Mũ bảo hiểm đặt sẵn trên yên xe, cậu dựa lưng vào tường, hai tay đút túi quần, đôi mắt lặng lẽ nhìn trời.
Gió thổi qua làm mái tóc anh rối nhẹ, áo sơ mi trắng tung bay phần vạt – đúng kiểu... nam chính trong phim thanh xuân.
Dù Lâm Phong không nói thẳng là thích cô, nhưng từng ánh mắt, từng nét vẽ ấy... khiến Hạ An không thể ngó lơ.
Sáng hôm sau, cô cố gắng đến lớp thật sớm để tránh đụng mặt anh. Nhưng số phận có vẻ không muốn cho cô né.
Vừa đến cổng trường, cô đã thấy anh đứng tựa gốc cây quen thuộc, tay đút túi quần, mắt nhìn về phía cô.
— "Em đến muộn hơn hôm qua 5 phút."
Hạ An trợn mắt:
— "Sao cậu biết?"
— "Tôi đợi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bốn chữ đơn giản, làm trái tim cô… lỗi một nhịp.
— "Đợi... ai?"
— "Em."
Không phải kiểu đùa cợt, cũng không phải kiểu tán tỉnh. Mà là… rất thật.
Trầm. Chắc. Rõ.
Hạ An bối rối xoay người bước vào lớp. Nhưng suốt cả buổi, mọi hành động của Lâm Phong đều khiến cô không thể không để ý.
Lúc học, anh đẩy tập vở của cô lại gần hơn, chỉnh lại cây bút bị nghiêng của cô mà không nói một lời.
Lúc ra chơi, anh lấy hộp sữa đậu của mình… đặt lên bàn cô.
— "Uống đi. Mặt em nhăn như uống phải chanh ấy."
— "Tớ… không cần. Cảm ơn."
— "Không phải cho em chọn. Là bắt buộc." – giọng vẫn lạnh như thường, nhưng không hiểu sao… lại khiến người ta muốn nghe hoài.
Cả lớp đang thì thầm bàn tán:
— "Ủa nay sao đại ca quan tâm bàn bên dữ vậy?"
— "Cưng ghê hông, cho uống sữa luôn kìa!"
— "Lạnh lùng mà ngọt ngào là có thật!"
Hạ An chỉ biết cúi gằm mặt xuống bàn, tay siết chặt mép áo.
Mình phải làm gì đây? Tránh cũng không xong, mà tim thì cứ loạn lên như vầy…
Cuối tiết học, Lâm Phong ghé sát tai cô, thì thầm:
— "Chiều tan học... tôi chở em về. Đừng từ chối. Em nợ tôi một lần rồi."
Hạ An quay đầu nhìn cậu, ánh mắt chưa kịp hỏi “nợ gì” thì cậu đã đứng dậy đi trước, để lại dư âm giọng trầm khiến cô suýt... ngã ghế.