Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Cơn Mưa Và Chiếc Áo Khoác Của Lâm Phong

Buổi chiều tan học, trời âm u.

Những đám mây xám nặng trĩu kéo về che khuất cả bầu trời. Không khí oi bức lạ thường. Hạ An vừa thu dọn sách vở vừa bối rối nghĩ đến lời rủ của Lâm Phong lúc sáng.

"Tôi chở em về."

"Đừng từ chối. Em nợ tôi một lần rồi."

Nhưng... nợ gì mới được chứ?

Vừa bước xuống sân trường, Hạ An đã thấy Lâm Phong đang dựng xe trước cổng. Mũ bảo hiểm đặt sẵn trên yên xe, cậu dựa lưng vào tường, hai tay đút túi quần, đôi mắt lặng lẽ nhìn trời.

Gió thổi qua làm mái tóc anh rối nhẹ, áo sơ mi trắng tung bay phần vạt – đúng kiểu... nam chính trong phim thanh xuân.

Cô bước lại, lí nhí hỏi:

— "Cậu… chờ tớ thật à?"

Lâm Phong không trả lời, chỉ lấy mũ bảo hiểm đội lên đầu cô, siết quai ngay ngắn.

— "Lên xe."

— "Tớ…"

— "Mưa kìa."

Ngay lúc ấy, giọt mưa đầu tiên rơi xuống má Hạ An. Rồi liên tiếp. Lâm Phong kéo tay cô lên xe, phóng đi trong khi mưa bắt đầu nặng hạt.

Con đường từ trường về nhà Hạ An phủ đầy hàng cây hai bên. Gió lùa mạnh, nước tạt vào mặt khiến cô rùng mình.

Đang run, cô giật mình khi cậu bất ngờ tháo áo khoác đồng phục phía sau đưa ra sau lưng cô, giọng nói nhỏ nhưng kiên quyết:

— "Khoác vào. Em yếu hơn tôi."

— "Nhưng mà cậu sẽ lạnh đó!"

— "Tôi không sao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hạ An cắn môi, tay nắm chặt vạt áo cậu đưa, choàng nhẹ qua người.

Cậu ấy lạnh lùng vậy mà… lại ấm lòng đến thế này sao?

Đi được một đoạn, cô khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ:

— "Cảm ơn cậu."

Không nghe cậu đáp, nhưng cô thấy rõ đôi tai cậu hơi đỏ lên – lần đầu tiên... thấy Lâm Phong lúng túng!

Đến trước cổng nhà, trời vẫn mưa tầm tã. Cô vừa bước xuống thì cậu kéo nhẹ tay áo cô:

— "Ngày mai tôi chờ em. Sáng đừng trốn."

— "Tớ không có trốn!"

— "Thì tôi nói trước vậy thôi."

Cô bặm môi, định quay lưng thì cậu nói tiếp:

— "Còn cái nợ đó…"

— "Là gì?"

Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt cô, rất chậm rãi:

— "Em nợ tôi... một câu trả lời."

— "Câu trả lời gì?"

Cậu mỉm cười – lần đầu tiên nụ cười thật sự hiện rõ trên môi:

— "Liệu tôi có thể... tiếp tục vẽ em nữa không?"

Cô đứng ngẩn người. Mưa rơi rát mặt nhưng tim thì lại mềm như bông.

Chưa kịp nói gì, Lâm Phong đã quay xe đi mất, để lại cô gái nhỏ đứng nép dưới hiên nhà, ôm chặt chiếc áo khoác ướt sũng nhưng ấm áp lạ kỳ.