Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: Người Cũ Xuất Hiện

Cả đêm hôm đó, Hạ An gần như không chợp mắt.

Câu nói của Lâm Phong cứ vang lên trong đầu cô như tiếng vọng trong lòng giếng sâu:

“Em nợ tôi… một câu trả lời. Liệu tôi có thể… tiếp tục vẽ em nữa không?”

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy một người con trai vừa bí ẩn, vừa đáng sợ… lại cũng vừa dịu dàng đến thế. Nhất là khi cậu ấy đội mưa, cởi áo khoác, và còn… chờ cô dưới cổng trường.

Hạ An không dám chắc mình đang nghĩ gì. Nhưng chắc chắn, trái tim cô đã bắt đầu rung động rồi.

Sáng hôm sau, vừa đến cổng trường, cô đã thấy Lâm Phong.

Cậu vẫn lạnh lùng, đứng tựa vào xe, tay đút túi, ánh mắt liếc nhìn người qua lại – cho đến khi bắt gặp cô.

Không nói gì, cậu chỉ nhẹ gật đầu.

Cô bước lại, cười nhỏ:

— "Tớ đến đúng giờ rồi nè."

Cậu đưa hộp sữa đậu:

— "Thưởng cho ngoan."

— "Lại nữa? Cậu tính nuôi tớ bằng sữa đậu hả?"

— "Ừ. Vì em nhỏ con quá."

Tim cô lại lỡ một nhịp.

Cả buổi sáng hôm ấy trôi qua thật êm đềm, cho đến khi… tiết thể dục đến.

Hạ An đang cùng bạn xếp hàng thì một cô gái lạ bước vào sân trường. Cô ta mặc đồng phục trường quốc tế, dáng người cao ráo, tóc nhuộm nâu sáng, ánh mắt sắc sảo.

— "Cho hỏi, lớp 11A1 ở đâu vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một học sinh chỉ về phía họ. Cô gái bước đến thẳng hàng đầu.

Bất ngờ, cô gọi lớn:

— "Lâm Phong!"

Cả lớp quay lại. Lâm Phong đứng gần đó, đang chống tay vào khung lưới bóng rổ. Nghe tiếng gọi, cậu ngẩng đầu.

Ánh mắt cậu hơi sững lại. Một thoáng bối rối – rất hiếm thấy.

— "Minh Châu?" – cậu cất giọng.

Hạ An hơi giật mình. Tên con gái đó... quen thuộc lạ kỳ.

Minh Châu tiến lại gần, không hề e dè, còn chìa tay ra chạm vai Lâm Phong một cách thân mật.

— "Anh vẫn giống y hệt hồi đó. Còn nhớ em chứ?"

— "Ừ. Sao em đến đây?"

— "Chuyển về học mấy tuần thôi. Nhớ anh quá nên xin qua học thử."

Nghe như d.a.o cứa vào tim.

Hạ An đứng từ xa, bàn tay siết chặt lấy gấu áo. Cô không hiểu sao mình thấy khó chịu như thế.

Bạn cùng lớp ghé tai cô thì thầm:

— "Minh Châu là mối tình đầu của Lâm Phong đó. Trước kia học chung bên Singapore mà. Họ đẹp đôi lắm!"

Cô không đáp. Nhưng tim bắt đầu thấy… đau.

Tối hôm đó, Lâm Phong nhắn tin lần đầu cho cô:

“Mai tôi chờ nhé?”

Cô nhìn tin nhắn rất lâu. Cuối cùng… không trả lời.