Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Cậu Đến Vì Ai? Vì Tớ, Hay Vì Người Khác?

Ngày hôm sau, Hạ An không đến trường bằng cổng chính như mọi khi.

Cô đi lối sau. Cố tình đến sớm hơn 10 phút, rồi vội vã lách vào lớp như một chú mèo trốn chạy.

Trong lòng ngổn ngang.

Hình ảnh Minh Châu khoác tay Lâm Phong, cái cách cô ta nhìn anh, nụ cười rạng rỡ – tất cả cứ tua đi tua lại trong đầu Hạ An không dừng được.

Mình là gì mà dám đứng gần người như cậu ấy? Có khi chỉ là... trò đùa vài bữa rồi cậu chán thôi.

Cô lặng lẽ suốt buổi. Lâm Phong ngồi cạnh – như thường lệ – vẫn đẩy tập bài về phía cô, vẫn mở hộp sữa đậu đặt bên tay.

Nhưng cô không cầm lấy. Cũng không liếc nhìn anh lần nào.

Đến tiết ra chơi, Lâm Phong lên tiếng:

— "Hạ An. Em bị sao vậy?"

— "Tớ không sao."

— "Không giống em mọi hôm."

— "Cậu nhầm rồi. Tớ vẫn là tớ thôi."

Giọng cô nhạt hẳn. Mắt vẫn cúi xuống trang vở.

Lâm Phong im lặng, ánh mắt trầm xuống.

Chiều tan học, anh đứng chờ ở cổng như mọi khi. Nhưng không thấy Hạ An. Một bạn nữ chạy ngang nói:

— "Hạ An bảo về trước rồi. Đi cùng người nhà."

Lâm Phong khẽ cau mày. Anh móc điện thoại ra.

“Tôi chờ em.”

Không có tin nhắn trả lời.

Một giờ sau.

Hai giờ sau.

Vẫn im lặng.

Đến gần 8h tối, Lâm Phong cầm áo khoác, leo lên xe.

Anh hỏi địa chỉ nhà Hạ An từ bạn cùng lớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cổng nhà cô sáng đèn. Lâm Phong dừng xe, bước xuống. Vừa định bấm chuông thì... cửa bật mở.

Hạ An đứng đó, mặc áo thun rộng, tóc buộc nhẹ phía sau, trên tay cầm ly sữa nóng.

Cô ngạc nhiên nhìn anh:

— "Cậu… sao lại đến đây?"

— "Em không trả lời tin nhắn. Tôi lo."

— "Không cần lo. Tớ ổn."

— "Em không ổn. Nói tôi nghe, chuyện gì xảy ra?"

Hạ An bặm môi, tay siết chặt lấy thành cửa.

— "Cậu đi mà hỏi Minh Châu."

Không khí lặng đi một nhịp.

— "Tớ thấy rồi. Hôm qua. Cậu nhìn cô ấy như thể..."

Lâm Phong cắt lời:

— "Tôi không nhìn ai như em hết."

Cô ngẩng đầu lên.

Anh bước lại gần, khoảng cách chỉ còn vài bước.

— "Minh Châu là bạn cũ. Chỉ là bạn. Em có thể ghen, nhưng đừng tổn thương bản thân vì điều không đúng."

— "Tớ… không ghen!" – cô phản bác, mặt đỏ bừng.

— "Có đấy. Em né tránh tôi. Em im lặng. Em nhìn tôi bằng ánh mắt khác."

Anh chậm rãi nói tiếp, giọng khàn khàn:

— "Tôi đến đây vì em. Không phải vì ai khác. Tôi muốn nghe em trả lời… rằng em cho tôi cơ hội, được tiếp tục vẽ em. Được tiếp tục... thích em."

Hạ An đứng ngây người.

Gió thổi qua, mang theo hương hoa sữa dìu dịu trong đêm. Trái tim cô bỗng mềm lại, đôi mắt long lanh nước.

Cô lí nhí nói:

— "Vậy… ngày mai cậu chờ tớ nhé. Ở cổng."

Lâm Phong mỉm cười – là một nụ cười thật sự. Nhẹ nhàng. Đủ ấm cả đêm mưa lất phất.