Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Trốn Tiết Và Ly Chè Gây Nghiện
Sáng hôm sau, Hạ An dậy sớm hơn mọi ngày. Cô mất ngủ, nhưng lần này… là vì háo hức.
Cậu ấy nói… muốn thích mình thật lòng.
Tim cô đập nhẹ mỗi khi nhớ đến ánh mắt Lâm Phong tối qua. Không lạnh lùng, không xa cách, mà dịu dàng đến lạ.
Vừa đến cổng trường, cô đã thấy cậu đứng đó – như lời hứa.
Vẫn bộ đồng phục trắng, vai đeo balo, tay cầm ly sữa đậu… nhưng hôm nay, còn kèm theo một túi bánh nhỏ.
— "Sáng nay đổi món nha. Bánh gạo Hàn. Em thích vị cay mà đúng không?"
— "Cậu nhớ à?"
— "Ừ. Lần trước em nhắc trong giờ Sinh."
Hạ An đỏ mặt. Cô không nhớ nổi mình đã lỡ miệng nói ra điều đó từ lúc nào.
Buổi học trôi qua trong yên bình.
Đến tiết cuối – môn Giáo dục công dân – cả lớp lười biếng không buồn chú ý. Hạ An nằm bò xuống bàn, thì một mảnh giấy nhỏ được đẩy qua.
“Trốn học không?”
Cô giật mình, ngước nhìn.
Lâm Phong vẫn giả vờ nhìn bảng, nhưng tay thì chìa ra sau lưng – ra hiệu “đi luôn”.
Hạ An lén phì cười. Cô lắc đầu… rồi lại gật đầu.
Hai người len lén chui ra sau dãy nhà A, lách cửa rào sau để chuồn ra quán chè đầu hẻm gần trường. Quán nhỏ, bình dân, bàn gỗ cũ nhưng sạch sẽ, yên tĩnh.
Cô gọi chè khúc bạch, còn cậu chọn sâm bổ lượng.
Ngồi đối diện nhau, Hạ An bỗng thấy bối rối kỳ lạ.
Lâm Phong lên tiếng trước:
— "Lâu lắm rồi tôi mới trốn tiết. Mà cũng chưa từng đi ăn chè với ai."
— "Cậu không có bạn gái trước đây à?"
— "Không. Chưa từng. Vì không ai khiến tôi thấy muốn làm những điều này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— "Còn… Minh Châu thì sao?"
Anh nhìn cô chăm chú.
— "Tôi từng quý cô ấy. Nhưng chỉ như một người bạn cũ. Tôi chưa bao giờ vẽ Minh Châu. Nhưng em thì khác."
Hạ An cúi mặt, má đỏ ửng.
Trời ơi... cái người này nói chuyện kiểu gì mà cứ khiến người ta muốn tan chảy hoài vậy chứ...
Cậu đưa ly nước sang phía cô:
— "Nếm thử của tôi không?"
— "Sâm bổ lượng hả? Tớ không thích mùi long nhãn."
— "Nhưng tôi muốn em thử. Chút thôi."
Hạ An lưỡng lự, rồi nhẹ đưa thìa lên múc. Vừa chạm môi đã nhăn mặt.
— "Ừm… vẫn không hợp gu!"
— "Vậy mai tôi tìm món khác. Mỗi ngày một vị. Cho đến khi em tìm ra món chè mình thích nhất."
— "Tại sao lại làm vậy?"
Cậu chống cằm, mỉm cười:
— "Vì tôi thích nhìn em khi em thử món mới. Đáng yêu cực."
Cô suýt làm rớt muỗng.
—
Trên đường về, cả hai đi bộ dưới hàng cây xà cừ rợp bóng.
Gió nhẹ. Lá rơi. Tiếng bước chân xen lẫn tiếng cười nhỏ.
Lâm Phong bất chợt chìa tay ra:
— "Đi thôi. Tôi không muốn để em đi phía sau nữa."
Hạ An nhìn bàn tay ấy một lúc lâu… rồi đặt tay mình vào. Tay cậu ấm. Tay cô run.
Hai người đi cạnh nhau, chẳng cần nói gì nữa. Nhưng trong tim họ, câu chuyện bắt đầu từ cái nắm tay ấy… đã không còn là trò đùa học đường nữa rồi.