Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm phủ An Hầu tĩnh lặng đến lạ thường.
Tô Linh tắm nước ấm xong, thay một bộ xiêm y mỏng thêu hoa nhỏ, ngồi trước bàn trang điểm.
Ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt nàng, chiếu rõ đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nét dịu dàng.
Nàng không biết hắn có đến không.
Nàng cũng không chắc nếu hắn đến, mình sẽ phản ứng thế nào.
Nỗi sợ và thứ gì đó lạ lẫm trộn lẫn, khiến nàng ngồi yên thật lâu, hai tay đặt trên váy, ngón tay lạnh buốt.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hiên.
Chậm rãi, trầm ổn, không nhanh không chậm.
Nàng hít sâu một hơi, ép mình đứng dậy, cúi đầu nhìn mặt đất, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Thế tử gia.”
Hắn bước vào, mặc trường bào đen, vạt áo phất qua sàn gỗ, giày thêu bạc lặng lẽ dừng trước mặt nàng.
Tô Linh không dám ngẩng lên, chỉ nghe tim đập mạnh trong lồng ngực.
Một khoảng im lặng dài trôi qua.
Nàng cảm thấy từng sợi tóc sau gáy dựng lên, da thịt vô thức căng cứng.
Đến lúc nàng gần như không chịu nổi, giọng nói trầm thấp của hắn mới vang lên.
“Ngẩng đầu.”
Nàng run lên.
Chậm rãi, nàng ngẩng mặt, chạm vào đôi mắt đen tối sâu như đáy hồ kia.
Hắn nhìn nàng rất lâu.
Ánh nhìn ấy không lạnh băng như mọi lần, cũng không hẳn dịu dàng.
Chỉ là thứ gì đó khiến tim nàng loạn nhịp, khiến hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Hắn vươn tay, ngón tay lành lạnh khẽ chạm vào má nàng.
“Ngươi sợ ta.”
Nàng cắn môi, giọng khẽ như sợi chỉ.
“Thiếp không…”
Hắn cúi người, hơi thở ấm nóng phủ lên vành tai nàng.
“Không cần nói dối.”
Giọng hắn rất trầm, mang theo tia kiêu ngạo vốn có.
“Ta không thích ngươi giả vờ.”
Nàng cứng người.
Trong kịch bản, hắn là người khinh thường nữ nhân giả dối, càng ghét kẻ mềm yếu.
Nàng hiểu rất rõ, nhưng không thể không sợ.
Đêm tân hôn đó, hắn dùng sức mạnh nghiền nát sự chống cự cuối cùng của nàng.
Hắn chiếm hữu nàng như một kẻ thắng trận, không cho nàng lối thoát.
Hắn không hỏi nàng muốn hay không.
Chỉ cần hắn muốn, nàng bắt buộc phải chịu đựng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn tìm kiếm điều gì.
Một lúc sau, hắn khẽ khàng nói.
“Ngươi không cần giả vờ dịu dàng.”
Tô Linh cắn chặt môi, lòng dâng lên thứ cảm xúc nghẹn ngào.
Nếu nàng không dịu dàng, không thảo mai, nàng còn có gì để tự bảo vệ?
Nàng không biết đáp thế nào, chỉ cúi mắt, hàng mi run bần bật.
Ngón tay hắn lướt từ má xuống cằm nàng, rồi chậm rãi siết nhẹ.
“Nhưng bản tọa sẽ không buông tay.”
Hắn nói xong, xoay người đi về phía giường.
Ánh mắt hắn không để lộ bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
Chỉ có bước chân vững vàng, dáng vẻ lạnh nhạt nhưng lại áp đảo toàn bộ không gian.
Hắn tháo đai lưng, ngồi xuống mép giường, ánh mắt rũ xuống nhìn nàng đang đứng cách một khoảng.
“Qua đây.”
Tim nàng đập loạn.
Nàng bước chậm đến gần, từng bước một như đạp lên mũi dao.
Khi còn cách chừng một sải tay, hắn bất ngờ vươn tay kéo nàng ngã vào lòng.
Hơi thở nam nhân quen thuộc ập đến, nóng hổi, pha lẫn hương trầm lạnh.
Nàng khẽ rên một tiếng, tay chống lên lồng n.g.ự.c hắn.
Hắn cúi xuống, môi lướt qua trán nàng, giọng khàn khàn.
“Ngươi muốn ta dịu dàng.”
Một câu khẳng định không cần nàng gật đầu.
Hắn cúi thấp hơn, đôi môi lành lạnh dán vào vành tai mẫn cảm.
“Ta sẽ thử.”
Hơi thở nóng rực lập tức phủ lên cổ nàng.
Nàng run lên, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay hắn.
Tối nay, hắn không vội vàng xé rách xiêm y.
Hắn chỉ chậm rãi, từng chút một, cởi bỏ từng lớp vải, ánh mắt tối sẫm nhìn thẳng vào gương mặt đỏ bừng của nàng.
Hơi thở hắn nặng nề, nhưng động tác lại kiên nhẫn đến đáng sợ.
Mỗi nơi hắn chạm qua, da nàng tê dại.
Hắn cúi sát, giọng khàn đến khô nóng.
“Tô Linh, đừng quên, ngươi là của ta.”
Nàng không biết phải đáp thế nào.
Chỉ cảm giác bàn tay lạnh lẽo siết lấy eo mình, ngăn mọi đường lùi.
Đêm nay, hắn không hề vội, cũng không hoàn toàn dịu dàng.
Nhưng trong ánh mắt hắn, nàng nhìn thấy điều gì đó vừa đáng sợ vừa khiến nàng hoang mang.
Như thể, ngoài chiếm đoạt, còn có một phần cảm xúc nào đó không gọi được thành tên.