Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời vừa rạng sáng, ánh sáng mờ nhạt từ khe cửa chiếu lên sàn gỗ, phản chiếu bóng dáng hai người vẫn còn ngồi dựa sát bên nhau trên giường.
Hơi thở của hắn chưa ổn định hẳn, bờ vai rộng vẫn phập phồng nhè nhẹ.
Tô Linh chưa từng nghĩ hắn có thể kiên nhẫn đến vậy.
Tối qua, hắn không hề vội vàng chiếm đoạt nàng như đêm tân hôn.
Hắn chạm vào nàng từng chút một, vừa thản nhiên vừa lạnh nhạt, nhưng lại mang theo lực áp bức đến mức nàng không thở nổi.
Hắn để nàng run rẩy dưới tay mình, không cho nàng né tránh, không cho nàng tự lừa mình rằng hắn chỉ coi nàng như một món đồ.
Mãi đến khi tất cả kết thúc, hắn vẫn giữ nàng trong ngực, không nói gì, chỉ im lặng đặt cằm lên đỉnh đầu nàng.
Tô Linh không dám hỏi hắn đang nghĩ gì.
Nàng chỉ cảm thấy không khí quanh mình như bị nén chặt, không có chỗ để trốn.
Giờ phút này, hắn vẫn chưa buông tay.
Một bàn tay to lớn đặt ngang eo nàng, giữ chặt như sợ nàng biến mất.
Hơi thở nàng khẽ khàng, giọng khàn khàn từ đêm dài chưa kịp hồi lại.
“Thế tử gia… thiếp… có thể về viện nghỉ ngơi một lát không?”
Hắn không trả lời ngay, chỉ siết nhẹ eo nàng, rồi chậm rãi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Ngươi muốn rời khỏi đây?”
Nàng hơi giật mình, không dám gật đầu.
Hắn nhìn nàng rất lâu, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn sóng.
Một lúc sau, hắn buông tay, giọng nói khàn đục.
“Đi.”
Tô Linh bối rối kéo chăn che người, chậm rãi nhấc chân xuống giường, từng động tác đều khẽ run.
Nàng mặc lại xiêm y, chỉnh tóc qua loa, cúi đầu hành lễ.
“Thiếp cáo lui.”
Khi nàng bước ra cửa, cánh cửa chưa khép hẳn, giọng hắn vang lên rất nhẹ.
“Không được quên thân phận.”
Nàng khựng lại, tim co thắt một nhịp.
Hắn không cần nhấn mạnh nàng là Thế tử phi.
Nhưng hắn vẫn nói, như muốn khắc sâu điều đó vào đầu nàng.
Nàng hít một hơi dài, không quay đầu lại, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong không khí.
“Thiếp nhớ.”
Cửa nhẹ nhàng khép lại.
Ngoài sân, ánh nắng ban mai đã nhuộm một tầng vàng nhạt lên những tán cây.
Tô Linh bước đi trên hành lang dài, gió sớm lùa qua tà váy lạnh buốt, nhưng lòng nàng còn lạnh hơn.
Thứ cảm giác nặng trĩu ấy, không rõ là nhục nhã hay sợ hãi, hay một loại rối loạn không dám gọi tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vừa đi được mấy bước, nàng thấy tỳ nữ Yên Nhi đi về phía mình, mặt đầy lo lắng.
“Thế tử phi, người không sao chứ? Nô tỳ đợi suốt đêm, nhưng không dám quấy rầy.”
Nàng mím môi, ép bản thân nở một nụ cười dịu dàng.
“Ta không sao.”
Yên Nhi nhìn thấy dấu đỏ mờ mờ bên cổ nàng, vẻ lo lắng càng rõ rệt hơn.
“Thế tử phi, để nô tỳ sắc ít cao tiêu sưng, người…”
“Không cần.”
Giọng nàng khẽ khàng, nhưng không cho phép nghi ngờ.
Yên Nhi cúi đầu, vội vàng im lặng.
Tô Linh bước qua sân, trở về viện của mình.
Nàng ngồi xuống ghế bên bàn trà, tay siết lấy tay vịn thật lâu mà không buông.
Mỗi lần khép mắt, nàng đều nhớ đến ánh mắt hắn đêm qua.
Không phải hoàn toàn vô tình.
Không phải hoàn toàn lãnh đạm.
Nhưng lại đầy áp lực, khiến nàng không thở nổi.
Nàng từng viết nam chính có tính chiếm hữu đến cực đoan.
Nhưng khi thật sự đối diện, nàng mới biết, thứ chiếm hữu ấy tàn nhẫn hơn bất cứ lời văn nào nàng từng dùng.
Cả buổi sáng, nàng không rời viện nửa bước.
Đến trưa, tỳ nữ đem cơm canh lên, nàng chỉ ăn vài muỗng rồi ngừng lại, cảm giác chua chát dâng lên nơi cổ họng.
Yên Nhi khuyên mãi, nàng mới miễn cưỡng ăn thêm vài miếng, gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Ngươi không cần lo lắng. Ta hiểu phải làm thế nào.”
Nàng không biết bản thân đang tự an ủi hay tự lừa gạt.
Nhưng nàng biết rõ một điều.
Nếu nàng yếu đuối, nếu nàng hoảng loạn, thì chẳng ai cứu được nàng khỏi vòng tay Lục Cảnh Diễm.
Mãi đến tối, hắn vẫn không xuất hiện.
Tô Linh ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng mờ rơi lên sân đá.
Gió đêm lạnh lẽo quét qua tấm rèm.
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y áo, lòng trống rỗng.
Nàng cứ ngỡ khi hắn không ở bên, mình sẽ thấy dễ thở hơn.
Nhưng không hiểu vì sao, sự vắng lặng này lại khiến nàng càng mệt mỏi.
Như thể, dù hắn lạnh lùng, bá đạo, đáng sợ, thì sự hiện diện ấy vẫn là thứ duy nhất níu nàng khỏi sụp đổ.
Nàng không dám nghĩ sâu hơn.
Chỉ cúi đầu, khẽ cười tự giễu.
Rốt cuộc, nàng đang dần bị chính nhân vật mình tạo ra nuốt chửng.