Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại một lần nữa đến cái bệnh viện quen thuộc ấy.
Đám bác sĩ giờ cũng chẳng buồn tiếp chuyện bà tôi nữa.
Bà vẫn đứng bên giường bệnh, hùng hổ quát mắng tôi:
“Thịt heo ôi gì mà ôi! Tao ngửi rõ ràng là vẫn tốt! Mày chỉ biết làm màu, cái thứ đỏng đảnh!”
“Tao thấy mày giả vờ ngất để trốn việc thì có!”
Bàn tay béo phì của bà quật thẳng vào người tôi, ghì chặt hai cánh tay khẳng khiu và đôi chân tong teo.
Bà cấu, bà véo không nương tay.
“Bà đang làm cái gì vậy!”
Một tiếng quát chói tai vang lên, cắt ngang cơn cuồng nộ của bà.
Láng giềng và bệnh viện đã âm thầm báo cho Hội Phụ nữ cùng bên ủy ban khu phố.
Mấy cô cán bộ kiểm tra vết bầm tím đầy người tôi, gay gắt chỉ trích:
“Không thể ngược đãi trẻ em như vậy!”
Bà tôi không phục, còn cãi chày cãi cối:
“Con gái mà ăn nhiều thịt cá để làm gì! Trẻ không chịu khổ thì lớn lên sẽ đòi ngồi trên đầu thiên hạ!”
“Các cô không hiểu! Đánh mới nên người! Khổ mới rèn được ý chí! Tôi làm vậy là giúp nó, chứ không phải hại nó!”
Bác sĩ vốn quá quen với kiểu khách như bà chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Không còn ai muốn nói chuyện với bà nữa.
Mấy cô cán bộ quay sang tôi, nhẹ nhàng hỏi:
“Con có muốn đi với tụi cô không?”
Bà tôi chợt giật mình, mắt chằm chằm nhìn tôi:
“Dám xúi giục trẻ con bỏ nhà đi hả? Tôi báo công an bây giờ! Còn pháp luật không?”
Mất đi một con hầu rửa bát nấu cơm, bà không cam tâm chút nào.
Tôi chớp chớp mắt, nước mắt lưng tròng rơi lã chã.
Lao vào lòng bà, nghẹn ngào:
“Con không đi đâu… con đã hứa với bố là sẽ chăm sóc bà nội mà!”
Nghe nhắc đến con trai, mắt bà sáng rỡ.
Bà cúi đầu, cười khẩy:
“Biết điều đấy!”
Rồi bà lại nở nụ cười đắc ý:
“Con trai tôi lên thành phố kiếm bộn tiền rồi! Đợi nó đưa cháu đích tôn về, tôi chỉ việc nằm mà hưởng phúc!”
Tôi nhìn cái vẻ ngạo mạn của bà, âm thầm thề:
Yên tâm đi…
Tôi sẽ để bà “nằm mà hưởng phúc”… đúng như bà mong muốn.
Các cô cán bộ nhìn nhau, liên tục khuyên tôi nên theo họ.
Bà nội thì cười toe toét:
“Thấy chưa? Cháu tôi nói rồi, nó nhất định phải ở bên tôi!”
Tối đó, hiếm khi bà đối xử tử tế:
“Trong tủ lạnh còn thịt bò đấy, làm bát mì bò ăn mừng đi!”
Tôi nhào bột, cán bột, thái thịt bò, chuẩn bị rau, đun nước.
Mùi thơm bốc lên từ làn hơi nóng đầy quyến rũ.
Tôi gắp mì ra tô, chuẩn bị tận hưởng một bữa ăn hiếm hoi.
Bốp!
Một cái tát trời giáng.
“Con đĩ nhỏ gan to thật! Tao bảo mày nấu mì bò là để tao ăn! Mày còn dám bày ra bàn hả?”
Ngay sau đó, bà đá tôi lăn khỏi ghế.
Dưới đất là cái chậu cơm thừa nguội ngắt từ tối hôm qua.
Bà "nhân từ" bảo tôi:
“Đồ ăn hôm kia hỏng rồi, mày khỏi ăn. Còn đồ tối qua vẫn ăn được, ăn đi!”
Nói rồi, bà bưng tô mì bò nóng hổi lên, nằm dài trên sofa xem kênh dạy cách sống khỏe kênh bà mê nhất.
“Ăn nhanh lên, rồi ra giặt đồ. Mày nhớ giặt tay đừng có bật máy giặt tốn điện lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cúi đầu vào nhà vệ sinh, bụng đói khiến đầu óc choáng váng.
Khóa chốt cửa lại, ném đống đồ bẩn vào chậu, đạp lên giặt bằng chân.
Cứ giẫm, cứ đạp, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ai đó bị tôi đạp đến nát.
“…Con đĩ đó còn dám bỏ đi? Tao sẽ lột da nó! Còn mày thì ngoan ngoãn lên thành phố chăm cháu trai tao! Nó sắp thi đại học rồi, phải học hành đàng hoàng!”
Bà cười khanh khách trong cuộc gọi video với bố.
Họ đúng nghĩa là một gia đình hòa thuận, vui vẻ.
Còn tôi… Chỉ là người hầu của họ.
Là con heo đất dành dụm tiền cưới vợ cho “cháu đích tôn” của họ.
Cháu trai ở thành phố ấy… còn lớn hơn tôi mấy tuổi cơ!
Mẹ ơi…
Mẹ c.h.ế.t như vậy… có oan không?
Bà nội ngủ rồi.
Tôi cầm d.a.o nhọn, bước vào phòng.
Lưỡi d.a.o lấp loáng ánh thép lạnh, trước mặt là một bà già tóc bạc da nhăn như vỏ gà luộc.
Tôi thực sự rất muốn…
Múa d.a.o lên và chặt bà ta thành từng khúc.
“Mày… mày muốn làm gì đấy!”
Bà choàng tỉnh, gào thét hoảng loạn.
Tôi mỉm cười đặt d.a.o xuống:
“Cháu chỉ muốn hỏi mai sáng bà thích ăn há cảo nhân heo hay nhân bò thôi ạ?”
Bà thở phào:
“Hù c.h.ế.t bà! Thôi ăn nhân heo đi, thịt bò ăn ngán rồi.”
“Dạ vâng ạ!”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, quay ra cửa còn cố tình hỏi thêm:
“Bà ơi, bà uống thuốc huyết áp chưa?”
Bà bật dậy:
“Ôi đúng rồi, quên mất tiêu!”
Tôi rót cho bà một ly nước ấm, đứng nhìn bà nuốt viên thuốc.
“Thuốc sắp hết rồi đấy ạ. Lát nữa cháu ra ngoài mua thêm nhé!”
Đêm sâu, tôi lặng lẽ vào nhà vệ sinh, đổ hết lọ thuốc mới, thay bằng mấy viên thuốc đặc chế giấu sẵn trong túi.
Lâu vậy rồi… sao vẫn chưa có tác dụng?
Bầu trời rạch một đường sáng đầu tiên.
Tôi mua vỏ há cảo, thong thả bước về nhà.
Thím Vương nhà bên chạy vội tới:
“Tinh Tinh! Bà nội cháu đột nhiên ngất xỉu, được đưa đi viện rồi!”
Thím ôm lấy tôi đang run rẩy:
“Đừng sợ! Mau gọi bố cháu về!”
Tôi gật đầu, hai hàng nước mắt lăn dài, lao về nhà.
Hồi hộp khiến tay tôi run lên không kiểm soát được.
Bà già ấy… khó c.h.ế.t quá đi mất!
Tôi cho bà ta ăn hết bao nhiêu năm nào là bánh bao, há cảo, lạp xưởng, hoành thánh toàn hàng “đặc chế”.
Cuối cùng cũng có tác dụng.
Tôi cầm lọ thuốc ra khỏi nhà, chia thành nhiều chỗ khác nhau để vứt, rồi chạy đến bệnh viện.
Bác sĩ nói bà bị tai biến do cao huyết áp, giờ liệt nửa người, nói chuyện cũng không nổi.
Tôi lau nước mắt, được cả đám người an ủi vỗ về.
Ai cũng giục tôi gọi bố về chăm bà.
Tôi vừa học xong cấp hai, là hết bậc phổ cập.
Bố không cho học nữa, nên tôi ở lại bệnh viện chăm bà.
“Bà ơi, nhờ bà xem mấy chương trình sống khỏe suốt ngày nên cháu cũng học được khối thứ đó!”
“Há cảo, hoành thánh làm từ thịt heo bạch huyết ăn ngon không ạ?”