Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiền lương bên ngoài tôi đều giao cho mẹ kế.

Tối về còn một đống bát đũa, quần áo bẩn chờ tôi rửa.

Từ sau trận đòn hôm nọ, Hùng Cương như được tháo xích nghỉ học hẳn, suốt ngày cắm mặt trong quán net.

Bố tôi lúc đầu còn thở dài bất lực, sau đó ngày nào cũng quát tháo, đánh đập.

Mẹ kế cũng nổi trận lôi đình:

“Cũng tại anh đánh nó! Nó mới chán học! Giờ nó nghỉ thì nghỉ luôn đi! Đợi tâm trạng nó tốt rồi học lại cũng được mà! Miễn sao thi đậu đại học, nó sẽ biết điều lại thôi!”

“Biết cái gì! Gần hai mươi tuổi đầu rồi còn ỷ lại! Tất cả là do cô chiều nó!”

“Thì sao! Tôi chiều con tôi thì đã sao?! Anh chẳng phải cũng chỉ có mỗi nó là con trai sao?!”

Bố tôi đuối lý, bực bội câm nín:

“Thôi được! Để tôi bỏ tiền đưa nó đi học trường nội trú quản lý nghiêm như quân đội. Chứ cứ thế này là hỏng đời nó luôn rồi!”

Tôi lập tức chạy đến tiệm net, thì thầm vào tai Hùng Cương.

Hắn dí điếu thuốc, nổi gân cổ, cái bớt đen to tướng bên cổ khiến hắn trông càng thêm dữ tợn.

“Mẹ nó, vậy khác gì vô tù?!”

“Anh à, dạo này ráng nhịn một chút. Đợi bố nguôi giận, chắc chắn không nỡ để anh chịu khổ đâu.”

Hắn hừ lạnh, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Trời chiều sụp tối, bóng lưng hắn kéo dài dưới ánh đèn, như một vai chính sắp bước lên sân khấu.

Còn tôi, đứa đầy tớ luôn lặng lẽ đi phía sau…

…mới là đạo diễn thật sự của vở kịch này.

Sau khi quay về, Hùng Cương trở nên biết điều một thời gian.

Bố tôi hài lòng ra mặt, cũng không còn nhắc đến chuyện gửi hắn đi nữa.

Nhưng... sao tôi có thể để mọi chuyện trôi qua yên ả như thế?

Hôm đó, khi đang ở tiệm net, tôi tìm kiếm thông tin về hắn thì thấy một bản tin cũ:

“Nam sinh 17 tuổi có hành vi không đúng mực với trẻ nhỏ nhưng không thành.”

Gương mặt người gây án đã bị làm mờ, nhưng vết bớt đen ở cổ thì lại rõ ràng như thường.

Một người từng khiến bố mẹ phải bán cả nhà để giải quyết hậu quả…

Liệu có thể chắc chắn rằng hắn sẽ không tái phạm?

Tôi thì không nghĩ vậy.

Hôm ấy, tôi mua vài chai bia, mặc một chiếc váy hơi gợi cảm rồi vừa dọn dẹp nhà cửa vừa chờ.

Mẹ kế kéo bố tôi ra ngoài dạo phố.

Nhưng tôi biết rõ đoạn đường dẫn tới trung tâm thương mại đang sửa, họ sẽ không đi được đâu.

Hùng Cương uống liền hai chai, ánh mắt bắt đầu lờ đờ, hơi men dâng lên rõ rệt.

Hắn lững thững tiến lại gần, bàn tay bắt đầu không đứng đắn mà chạm vào người tôi.

Tôi cố nén cơn ghê tởm, nhẹ giọng dụ hắn uống thêm.

Hơi thở ấm nóng phả lên cổ, khiến tôi sởn gai ốc.

“Anh… anh đang làm gì vậy?”

Hắn cười hềnh hệch, răng ố vàng lộ ra rõ ràng:

“Em đoán xem? Anh chỉ muốn… thương em một chút thôi mà.”

Tôi giả vờ đẩy ra, hắn lại ôm tôi chặt hơn:

“Cho anh gần chút đi… Ở cái vùng quê chán c.h.ế.t này có ai đâu… anh bức bối muốn chết!”

Tôi liếc đồng hồ bố mẹ đã đi được gần hai tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Không được… Mình là anh em mà, như thế này không đúng…”

Tôi bắt đầu khóc.

Nhưng giọng hắn lại càng hưng phấn.

“Anh em gì chứ? Anh đâu phải anh em ruột gì của em! Nhắm mắt lại đi, xong ngay thôi mà!”

Miệng hắn đã sấn đến cổ tôi.

Tôi đẩy mạnh hắn mất đà, ngã xuống sàn.

Tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh, khóa cửa, mặc nhanh bộ đồ dài tay chuẩn bị sẵn.

Nghe tiếng hắn đập cửa bên ngoài, tôi bình tĩnh chỉnh lại tóc, lau khô nước mắt.

Chỉ đến khi nhìn qua cửa sổ và thấy bóng dáng quen thuộc của hai người tôi mới từ tốn mở cửa.

“Giỏi, ngoan ngoãn với anh một lát thôi, xong anh mua đồ ngon cho em ăn.”

Thứ người như hắn…

Có phải trước đây cũng dùng những lời này để dụ dỗ các bé gái khác?

Khóc lóc là kỹ năng tôi luyện từ bé bên bà nội.

Đã có rất nhiều người mủi lòng vì nước mắt tôi.

Bố tôi cũng thế.

“Chúng mày đang làm cái quái gì đấy?!”

Cửa bật mở trước mặt là vẻ mặt sửng sốt của bố và mẹ kế.

Cơn say của Hùng Cương lập tức tan biến.

“Bố ơi, không phải như bố nghĩ đâu…”

Bố tôi không thèm nghe hắn thanh minh, liếc qua gương mặt tôi còn đẫm nước mắt, liền vung tay tát thẳng vào mặt hắn.

“Đồ khốn nạn!”

Mẹ kế nhào tới chắn con:

“Anh đánh nó làm gì! Ai biết được là do nó sai? Nhỡ đâu là con bé kia dụ nó thì sao!”

Bố tôi gằn giọng, nhìn mẹ con họ đầy tức giận:

“Là do cô chiều hư nó! Mới biến thành ra thế này! Suốt ngày ăn trộm tiền đi chơi, giờ còn dám giở trò với em mình!”

Mẹ kế la lên:

“Anh bỏ mặc mẹ con tôi ở thành phố, không quan tâm gì cả. Một mình tôi nuôi nó lớn, anh nghĩ tôi dạy dỗ được hoàn hảo chắc? Ngày xưa là ai dụ dỗ tôi trước?”

Tôi nhìn họ cãi nhau mà chỉ thấy mệt mỏi.

Bố tôi nghẹn lời, cổ họng chuyển động mấy lần nhưng không nói nổi câu nào.

Cuối cùng, ông kéo tôi ra khỏi nhà, dẫn đến một nhà nghỉ nhỏ và thuê cho tôi một phòng riêng.

“Tinh Tinh, bố xin lỗi con…”

Một người đàn ông trưởng thành, che mặt khóc như một đứa trẻ trước mặt tôi.

“Mẹ con là người vợ tốt… Là bố sai, nhất thời không kiểm soát được bản thân mới thành ra thế này…”

Tôi ra vẻ xúc động, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo.

“Bố thật sự rất mong có con. Kết hôn mấy năm rồi mà mẹ con vẫn chưa sinh được. Hồi đó bố lên thành phố làm việc, chỉ một lần lầm lỡ… Ai ngờ lại có thai.”

“Sau đó chưa đầy hai năm, mẹ con cũng mang thai. Sinh con xong thì bị trầm cảm… Bố không muốn mẹ c.h.ế.t đâu, nhưng bà ấy quá yếu đuối, tự mình tìm đến cái chết…”

Lừa dối!

Tôi từng nhiều lần gào thét hỏi họ khi còn nhỏ, nhưng giờ ông ta vẫn xem tôi là đứa trẻ dễ lừa sao?

“Bố chỉ có mỗi anh con là con trai, đưa nó về đây là để bắt đầu lại.”

“Chuyện hôm nay chỉ là một lần lầm lỡ. Bố cũng đã đánh nó rồi… Con tha thứ cho nó được không?”