Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem kìa… Đàn ông tồi luôn dùng hai chữ “lầm lỡ” để cầu xin tha thứ.

Họ có thể khóc.

Họ có thể quỳ lạy.

Họ thậm chí có thể tự hành hạ bản thân.

Nhưng họ sẽ không bao giờ thay đổi.

Tôi ngẩng đầu lên:

“Bố, bố cũng chỉ có mỗi con là con gái.”

Ông khựng lại, cúi đầu, rõ ràng lúng túng.

“Bố yên tâm. Dù sau này có thế nào, con vẫn sẽ chăm sóc bố. Anh thì không trông cậy được nữa đâu.”

Ông ngơ ra một lát có vẻ không ngờ tôi lại hiểu rõ tâm tư ông đến vậy.

Tôi không nhìn đến biểu cảm xấu hổ phía sau lớp nước mắt đó, chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc lưa thưa sợi bạc của ông:

“Bố à… đừng mềm lòng nữa.”

Tôi rút từ túi áo ra tờ quảng cáo của trường huấn luyện bán quân sự, đưa cho ông:

“Hãy quyết đoán như bố từng làm. Đừng để con thất vọng.”

Sau khi bố rời đi, tôi lấy ra một tờ giấy khác trong túi.

Bật lửa lên, tờ giấy chứng nhận bảo hiểm cũ kỹ của mẹ cháy dần trong ánh lửa, hóa thành tro tàn.

Tôi hất tro lên không trung tan vào gió, như sự thật về cái c.h.ế.t của mẹ tôi chưa bao giờ được ai tìm lại.

Năm đó, tôi từng nghe một y tá thương cảm kể rằng mẹ c.h.ế.t oan lắm, cái thai trong bụng đã quá lớn, rõ ràng không thể sinh thường được.

Tôi lập tức nhớ lại khoảng thời gian mẹ mang thai bàn ăn hiếm hoi có cá thịt thịnh soạn, còn bà nội keo kiệt thì đột nhiên cho mẹ uống đủ loại thuốc bổ.

Ngày thứ ba sau khi mẹ mất, bố tôi liền vội vàng đi đòi tiền bảo hiểm.

Lúc đó tôi mới biết, người tự tử bình thường không được bảo hiểm chi trả.

Trừ khi được xác nhận là người mất năng lực hành vi dân sự do trầm cảm nặng thì việc tử tự mới được tính là “ngoài ý muốn”.

Chính bố tôi đã để mặc mẹ bị bà nội giày vò, bản thân thì lạnh lùng đứng nhìn.

Lặng lẽ đẩy mẹ vào trạng thái trầm cảm, rồi mặc kệ bà ấy đau đớn vật lộn trong phòng sinh, cuối cùng gieo mình từ tầng cao bệnh viện trong tuyệt vọng.

Ông có con trai rồi không cần mẹ tôi nữa.

Đạp lên xác mẹ tôi để lấy tiền bảo hiểm, lên thành phố mua nhà, đón mẹ kế và con riêng sống sung sướng.

Mẹ ơi…

Làm sao mẹ lại vượt qua trầm cảm, đến giây phút cuối cùng vẫn dịu dàng dỗ con ngủ?

Ngoài cửa sổ, bầu trời đầy sao, lấp lánh giống hệt ánh mắt của mẹ khi ấy dịu dàng, trong sáng, ấm áp vô cùng.

Mẹ yên tâm…

Con sắp thay mẹ đòi lại công bằng rồi.

Một thời gian sau, tôi nhắn tin hẹn gặp Hùng Cương.

Hắn gầy rộc, vẻ mặt hốc hác, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự hung hăng quen thuộc:

“Cô tìm tôi làm gì? Chuyện lần trước bố tôi xử lý rồi!”

Tôi mỉm cười:

“Hôm nay tôi đến là để nhắc anh một chuyện. Bố vẫn đang tính đưa anh đi học ở trường huấn luyện văn võ đấy, anh biết không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn sững người.

Tôi nói tiếp:

“Tôi nghe nói trường đó quản lý khép kín, bị đánh là chuyện thường ngày, có năm chỉ được về nhà đúng một lần. Anh thử tra tin tức đi, còn có người… c.h.ế.t trong đó nữa cơ.”

Tay hắn dưới bàn run lên không kiểm soát.

Tôi nghiêng đầu, giọng nhẹ tênh:

“Anh à, em mãi mãi đứng về phía anh. Anh nên cẩn thận với bố đấy.”

Tôi ở nhà nghỉ, mở màn hình theo dõi camera giấu trong nhà.

Quả nhiên, Hùng Cương đang lục tung đồ đạc và tìm thấy tờ đơn đăng ký nhập học do bố tôi điền.

Ngay tối hôm đó, hai người họ nổ ra một trận cãi vã kịch liệt.

Hùng Cương còn trẻ, lại bốc đồng, ra tay cũng chẳng nhẹ.

Bố tôi bị đánh đến bầm mặt, sưng mũi.

Mẹ kế bên cạnh cố can ngăn cũng chẳng ích gì, mãi tới khi bố tôi quỳ xuống van xin, hắn mới chịu dừng tay.

Từ hôm đó, trong nhà như lật sang một chương mới.

Hùng Cương bắt đầu vênh váo coi trời bằng vung, bố tôi thì suốt ngày thở than kể khổ với tôi.

Tôi đóng vai cô con gái dịu dàng tâm lý, an ủi ông ta:

“Ngày xưa bà nội vẫn hay bảo tụi mình phải có ý chí mạnh mẽ mà, giờ bố gặp chuyện, cũng nên vững vàng lên chứ ạ?”

Bố tôi nhăn nhó:

“Con đánh cha, đạo lý nào chấp nhận được? Ý chí cái quái gì! Nếu nó không phải con tao, tao đã cho nó một trận nên thân!”

Tôi nghĩ thầm: Đúng lúc rồi.

Cái bí mật mà năm xưa tôi từng thì thầm bên tai bà nội, giờ chính là lúc phơi ra ánh sáng.

Khi lật lại phần bình luận dưới video vụ “hành vi sai trái bất thành” của Hùng Cương năm đó, tôi từng thấy một dòng bình luận nhỏ, rất dễ bị bỏ qua:

“Con của kẻ bị cưỡng bức thì tử tế được gì? Nó nổi tiếng là hư hỏng ở khu tôi luôn!”

Con của kẻ cưỡng bức? Hùng Cương?

Tôi bỗng có linh cảm, liền tìm thêm thông tin về mẹ kế.

Kết quả là: cô ta từng bị lộ chuyện từng làm tiểu tam nhiều lần, còn có cả video bị đánh giữa đường.

Lần theo đó, tôi mới biết: mẹ kế từng có một gia đình, chồng cô ta vì tội danh nghiêm trọng mà vào tù.

Người mà cô ta ngoại tình là quản lý cấp cao của một công ty nhưng không may, vợ chính thất của người đó là một người không dễ động vào.

Hậu quả là mẹ kế thành trò cười của cả khu phố, bị người người lên án.

Tôi xem lại thời gian xảy ra vụ việc, trùng khớp hoàn toàn với thời điểm bố tôi lên thành phố “làm ăn”.

Còn về Hùng Cương, rốt cuộc hắn là con của ai? Ai mà biết được?

Tôi dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm, âm thầm thu thập tóc và vật dụng của họ, gửi đến bệnh viện lớn trên thành phố để làm xét nghiệm ADN.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được kết quả:

Hùng Cương và bố tôi không hề có quan hệ huyết thống.

Tôi in bản sao kết quả, đem về, đập thẳng lên bàn trước mặt bố.

Mắt ông trợn tròn, chưa kịp đọc kỹ đã vung tay tát tôi một cái:

“Mày đang bày cái trò gì thế hả?!”