Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi hơi ngượng...

Trưa hôm đó ở căng tin tôi còn tưởng mình làm rất kín đáo.

Chúc Chúc khi đó bưng bát ngồi đối diện tôi.

Cũng không nhìn tôi, chỉ lẩm bẩm một câu:

"Mấy cô ấy ồn ào quá, chỉ toàn hỏi về chú nhỏ của cháu."

Tôi dịch dịch khay thức ăn, nhường chỗ cho con bé.

Nhưng chưa đầy nửa phút, đồng hồ điện thoại của Chúc Chúc reo lên.

Là Hạ Thừa Châu gọi đến.

Tôi theo bản năng cảm thấy chột dạ, vơ vội hết cơm trong bát, đứng dậy chạy mất.

Tôi không cách nào giải thích, đành nghiêm túc nhìn con bé.

Chậm rãi nói:

"Vậy cô sai rồi, sau này nhất định sẽ đợi cháu ăn cơm cùng, và, và cũng sẽ đưa cháu về nữa..."

"Nhưng cô thật sự không có không thích Chúc Chúc đâu."

Cô bé quay nửa mặt lại.

Má bánh bao, hơi giống Shin-chan.

"Thật không ạ."

Công chúa Chúc Chúc kiêu kỳ hỏi.

"Thật mà." Tôi cam đoan.

Con bé chìa hai tay ra về phía tôi, nghiêm mặt nói:

"Vậy thì phải bế..."

"Chân Chúc Chúc đau."

Vết trầy xước trên đầu gối lộ ra.

Tôi bế con bé lên, trước hết đến văn phòng sát trùng và bôi thuốc.

Sau đó quay lại lớp, bắt mấy cậu bé vừa va phải con bé xin lỗi.

Chúc Chúc chớp mắt nhìn tôi, nở một nụ cười nhẹ.

Đó là tín hiệu con bé bằng lòng giảng hòa với tôi.

Giờ nghỉ trưa, tôi xem lại hồ sơ của Chúc Chúc.

Ánh mắt tôi đột nhiên dừng lại ở ngày sinh.

Hôm nay... là sinh nhật con bé.

Khả năng cao là việc con bé buồn bã cả ngày cũng có liên quan đến chuyện này.

Tôi nhớ đến hình con thỏ nhỏ trên túi đựng bút vẽ của con bé, và móc khóa con thỏ trên cặp sách.

Vội vàng trước giờ tan học, tôi nhanh chóng đan một con thỏ tai cụp phiên bản mini.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chiếc váy trên người con thỏ cũng tương tự chiếc váy Chúc Chúc mặc hôm nay.

Con bé hoàn thành bài tập tại lớp sớm hơn các học sinh khác mười phút.

Tôi gọi con bé ra, tặng con thú nhồi bông cho con bé.

"Học sinh Chúc Chúc, sinh nhật vui vẻ nhé."

Con bé ngây người hai giây, "Con thỏ này là cháu sao?"

Tôi cong mắt gật đầu, "Đáng yêu như cháu vậy."

"Cảm ơn cô Đường, cháu rất thích ạ."

Cô bé giữ thái độ khách sáo nhận lấy, cảm xúc trên mặt không d.a.o động nhiều.

"Không có gì, về lớp đi cháu."

Con bé đi được hai bước lại quay lại.

"Cô ngồi xổm xuống đi."

Con bé vẫy tay với tôi.

Tôi làm theo, ngồi xổm xuống.

"Sao thế? Cháu còn muốn nói gì với cô à."

Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại của cô bé áp vào má tôi.

"Đây là món quà đầu tiên Chúc Chúc nhận được hôm nay."

"Cũng là món quà cháu thích nhất."

Con bé nũng nịu bên cạnh tôi, đôi mắt sáng rỡ không giấu được.

"Cô Đường, cô thấy chú nhỏ của cháu có đẹp trai không?"

"Cháu có thể cho cô số điện thoại của chú ấy, coi như là quà cảm ơn của thỏ con vậy!"

Sự ấm áp vừa dâng lên trong lòng tôi chợt đóng băng.

"...Không, không cần đâu."

Sau khi biết tối nay không phải Hạ Thừa Châu đến đón.

Tôi đã đồng ý đưa Chúc Chúc về nhà sau giờ học.

Nhưng khi ở cửa trung tâm, nhìn thấy người đàn ông đang tựa vào chiếc Maybach, tôi như bị sét đánh.

"Chú nhỏ ơi, hôm nay sao lại là chú đến đón cháu ạ?"

Ánh mắt người đàn ông từ từ rời khỏi mặt tôi.

Liếc nhìn Chúc Chúc, "Đưa cháu đi ăn sinh nhật chứ tiểu quỷ."

"Yay!" Cô bé nhảy cẫng lên.

Tôi đành cứng rắn mở lời: "Chào phụ huynh của Chúc Chúc, tôi..."

"Thật bất ngờ."

Anh ta ngắt lời tôi, cười tủm tỉm.

"Lục Quân cũng sẽ bạc đãi phụ nữ của mình, để cô ấy phải ra ngoài đi làm sao."