Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Tôi đứng yên tại chỗ rất lâu.

Nước mắt đã bị gió hong khô,

những mảnh vỡ trong lòng tôi cũng đang dần được tôi gom lại, dựng lên thành một bức tường vững chắc hơn.

Tình cảm đã mục rữa, tôi không cần.

Nhưng cũng sẽ không để họ dễ dàng được như ý.

Kẻ chen chân và kẻ phản bội không xứng có được kết cục viên mãn.

Một kế hoạch rõ ràng đang từng bước hình thành trong đầu tôi.

Tôi – sẽ không thua.

8

Hôm nay Hạ Mạn đến công ty, khác hẳn mọi ngày.

Cô ta trang điểm, mặc một chiếc váy trắng nhã nhặn,

nổi bật nhất là sợi dây chuyền trên cổ.

Vì thay đổi quá lớn, các đồng nghiệp tò mò kéo đến hỏi cô ta có chuyện vui gì không.

Cô ta cười thẹn thùng:

“Không có đâu, chỉ là đột nhiên muốn thay đổi bản thân một chút.”

“Chiếc dây chuyền này tôi mới thấy ở trung tâm thương mại hôm kia đấy, hơn hai mươi triệu lận,”

“Tiểu Mạn, sự thay đổi của cô đúng là không hề rẻ chút nào nha.”

Hạ Mạn theo phản xạ ngẩng đầu, cố ý đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên cổ:

“Không phải tiền của em đâu, là người khác tặng mà.”

“Ồ~ người đó chắc chắn không phải người bình thường, người bình thường đâu có tặng quà đắt tiền đến vậy.”

Họ đang tán gẫu trong phòng trà, còn tôi thì đang pha cà phê bằng tay.

Toàn bộ cuộc đối thoại đều lọt vào tai tôi.

Thấy tôi không tham gia, Hạ Mạn cố tình bước tới,

sợi dây chuyền kim cương trên cổ cô ta lấp lánh rực rỡ.

“Cô Thẩm, cần tôi giúp gì không?”

Chỉ sau một đêm, cô ta đã thay đổi rất nhiều.

Không còn là Hạ Mạn rụt rè như trước nữa, mà là dáng vẻ khoe khoang như thể đã nắm chắc phần thắng.

Tôi lạnh nhạt nói:

“Không cần, cảm ơn.”

Mọi người trong phòng trà đã lần lượt rời đi, chỉ còn lại tôi và cô ta.

Cô ta lại nói:

“Xin lỗi nhé, hôm qua khi Giang Dịch đưa tôi về thì đúng lúc máy nước nóng và vòi sen trong phòng tắm bị hỏng,

anh ấy đã giúp tôi sửa rất lâu, quần áo cũng bị ướt,

tôi nghĩ về cũng bất tiện, nên để anh ấy ngủ lại nhà tôi.”

“Nhưng cô yên tâm, cô Thẩm,

anh Giang ngủ ở sofa phòng khách, giữa chúng tôi không có gì cả—”

“Cô muốn giành sao?” Tôi cắt lời.

Hạ Mạn ngẩn ra:

“Cái gì cơ?”

“Tôi hỏi, cô muốn giành Giang Dịch à?”

Tôi nhìn thẳng cô ta, nhắc lại một lần nữa.

Hạ Mạn thoáng do dự, không rõ tôi có ý gì, chỉ lặng lẽ quan sát, không đáp.

Tôi tiếp lời:

“Nhưng, cô nghĩ Giang Dịch sẽ ly hôn với tôi sao?”

“Nhà cô bình thường, lại còn bị một con nghiện cờ b.ạ.c dây dưa, điều kiện bản thân…”

Tôi cố tình chọc tức cô ta:

“Hạ Mạn, cô dựa vào đâu mà tự tin mình giành được anh ấy?”

Mặt Hạ Mạn khi đỏ bừng, khi tái nhợt vì tức giận:

“Cô đừng có coi thường người khác! Các cô chẳng qua chỉ may mắn sinh ra đúng chỗ,

đừng tưởng mình là cao quý gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh Giang không phải loại người nông cạn như vậy!”

“Thế à? Vậy tôi chờ xem.”

Đừng làm tôi thất vọng.

Tôi nhìn ánh mắt oán hận và độc địa của cô ta,

rồi bưng ly cà phê pha xong rời khỏi đó.

Tôi tìm chị Bin, đưa số điện thoại của Giang Dịch cho chị ấy, nhờ giúp một chuyện.

Chiều tan làm, Giang Dịch ôm bó hoa, đứng chờ ở cổng công ty.

9

Tôi và Hạ Mạn ra khỏi công ty, cách nhau không xa.

Hạ Mạn vui vẻ vẫy tay với Giang Dịch:

“Giang Dịch—”

Nhưng anh chỉ liếc nhìn cô ta một cái, rồi ôm hoa bước qua, đi thẳng đến chỗ tôi.

Ánh mắt anh đầy áy náy:

“Xin lỗi Sơ Sơ, chuyện hôm qua là anh hiểu lầm em.”

Tôi đã nhờ chị Bin nói rõ chuyện chính chị ấy là người giới thiệu đối tượng xem mắt cho Hạ Mạn.

Hạ Mạn đứng bên cạnh không rời, ánh mắt như kim nhọn cứ ghim lấy tôi.

Tôi cúi đầu, bấm mạnh vào lòng bàn tay để ép ra vài giọt nước mắt.

Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt tôi đã thay đổi.

Mắt ngân ngấn lệ, tôi ấm ức nhìn Giang Dịch:

“Hôm qua em nói rất nhiều lần rồi, nhưng anh không tin.

Anh để em một mình đứng giữa đường.”

“Anh từng nói, bất kể chuyện gì, anh cũng sẽ tin em.”

Tôi hiểu rõ Giang Dịch.

Anh là người mềm lòng, dễ cảm thấy có lỗi, đặc biệt là thương hại những người yếu thế.

Hạ Mạn chính là lợi dụng điểm này mà chen chân vào giữa chúng tôi.

Cô ta dùng được, thì tôi cũng dùng được.

Hơn nữa, tôi sẽ dùng tốt hơn cô ta.

Thấy tôi khóc, lại nhớ đến việc hôm qua mình đã hiểu lầm tôi,

Giang Dịch càng thêm day dứt.

Anh ôm hoa bằng một tay, tay còn lại kéo tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng, khẽ dỗ:

“Xin lỗi, xin lỗi, đừng khóc nữa được không, để lát anh đưa em đi ăn món ngon.”

Tôi nghiêng mặt áp vào lồng n.g.ự.c anh, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Hạ Mạn.

Cô ta trừng tôi, ánh mắt đầy ghen tị và tức giận như muốn thiêu rụi tôi thành tro bụi.

Tôi khẽ nhếch môi.

Giọt nước mắt ngày hôm đó của tôi đã có tác dụng.

Cảm giác tội lỗi khiến mấy ngày nay Giang Dịch ngoan ngoãn ở nhà.

Thỉnh thoảng có vài cuộc điện thoại, anh lén ra ban công nghe.

Nhưng nghe xong, anh vẫn ở nhà, không hề bước ra ngoài.

Suốt khoảng thời gian đó, tôi không nhắc gì đến chuyện của Hạ Mạn,

Giang Dịch cũng không chủ động đề cập.

Tôi vẫn luôn tự nhủ với bản thân rằng,

Không cần phải vội, thời gian thích hợp vẫn chưa đến.

Mấy ngày nay, Hạ Mạn cứ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận trong công ty.

Cô ta nói:

“Cưỡng ép giữ một người không yêu mình bên cạnh là vô ích,

chỉ khiến anh ta thêm đau khổ, thêm chán ghét cô mà thôi.”

Tôi thản nhiên nhìn cô ta:

“Không phải tôi đã bảo cô tự mình giành lấy sao? Không có bản lĩnh thì trách ai được?”

“Cô!” – Hạ Mạn giận đến mức mắt rực lửa, đưa tay chỉ thẳng vào tôi:

“Cô đừng vội đắc ý quá sớm! Rồi xem!”

Ngày hôm sau, Hạ Mạn liền xin nghỉ bệnh.