Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi trở về nhà trong một tâm trạng không thể gọi tên. Không phải là đau khổ, cũng không phải là giận dữ tột cùng. Thay vào đó, một sự trống rỗng choán lấy tâm trí tôi, cùng với một cảm giác kỳ lạ của sự giải thoát. Tôi đã biết từ lâu rằng ngày này sẽ đến, chỉ là không ngờ nó lại diễn ra theo một cách trần trụi và phũ phàng đến vậy.
Ngồi trong căn phòng khách quen thuộc, ánh đèn vàng ấm áp mà tôi vẫn thường bật mỗi khi Phan Hạo về muộn, giờ đây lại càng khiến không gian thêm quạnh quẽ. Tôi đặt món quà mà tôi đã cất công mang tới xuống bàn, chiếc đồng hồ bạc lấp lánh như chế giễu sự ngây thơ của tôi.
Tôi nhớ về những ngày đầu chúng tôi yêu nhau. Phan Hạo là người đàn ông đầu tiên khiến tôi cảm thấy được che chở, được yêu thương. Anh ta nói những lời mật ngọt, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, và tôi đã tin tưởng tuyệt đối. Tôi đã tin vào câu chuyện cổ tích mà anh ta vẽ ra cho tôi.
Chúng tôi đã cùng nhau xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay trắng. Từ căn hộ nhỏ bé này, đến công việc kinh doanh đang trên đà phát triển. Tôi đã đặt hết tâm huyết, thời gian và cả những khoản tiết kiệm của mình vào đó. Tôi đã là người đứng sau mọi quyết định lớn, là người cẩn trọng từng con số, từng hợp đồng.
Tôi nhớ những đêm thức trắng cùng anh ta, cùng nhau lập kế hoạch, cùng nhau vượt qua khó khăn. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi là một đội, một cặp đôi không thể tách rời. Nhưng hóa ra, đó chỉ là ảo ảnh mà tôi tự tạo ra cho mình, một ảo ảnh đã tan vỡ ngay trong đêm nay.
Tôi đứng dậy, bước đến chiếc tủ tài liệu, nơi tôi cất giữ tất cả những giấy tờ quan trọng của gia đình. Sổ đỏ căn hộ, giấy tờ xe, giấy phép kinh doanh, và cả những cuốn sổ tiết kiệm mang tên chung. Tất cả đều nằm gọn trong tay tôi, được sắp xếp cẩn thận và ngăn nắp.
Một nụ cười khẽ nở trên môi tôi, một nụ cười không hề có chút vui vẻ, chỉ có sự sắc lạnh. Tôi đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu rồi. Không phải vì tôi nghi ngờ anh ta sẽ phản bội, mà vì tôi luôn muốn đảm bảo mọi thứ được an toàn, được bảo vệ. Tôi là người cẩn trọng, và sự cẩn trọng đó giờ đây lại trở thành vũ khí của tôi.
Tôi nhớ lại lời anh ta nói: “Chúng ta hết tình rồi, dừng lại đi, khi còn chưa có con cái, sẽ tốt cho cả hai.” Anh ta nghĩ rằng mọi thứ sẽ dễ dàng như vậy sao? Anh ta nghĩ rằng chỉ cần nói một câu là có thể rũ bỏ tất cả trách nhiệm, rũ bỏ những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi mở cuốn sổ tiết kiệm, nhìn vào con số lớn hiện ra trước mắt. Đó là mồ hôi, là công sức của tôi, của chúng tôi. Tôi đã lao động cật lực, đã hy sinh rất nhiều để có được những thứ này. Và tôi sẽ không để bất cứ ai dễ dàng cướp đi chúng.
Tôi không cảm thấy đau lòng, tôi cảm thấy một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Có lẽ, tôi đã trải qua quá nhiều sự thất vọng, quá nhiều sự tổn thương đến mức cảm xúc đã chai sạn. Hoặc có lẽ, tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối, với những sự lừa dối này.
Tôi nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên danh bạ, tìm số của luật sư Minh Anh, một người bạn cũ và cũng là một luật sư giỏi mà tôi đã từng tư vấn trước đây. Tôi biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng tôi đã sẵn sàng. Tôi sẽ không gục ngã, không bao giờ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo trong không khí. Cuộc đời tôi sẽ sang một trang mới, một trang không có Phan Hạo, không có sự lừa dối. Tôi sẽ mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, và tôi sẽ chứng minh cho anh ta thấy rằng, tôi không phải là một người phụ nữ yếu đuối, dễ bị bỏ rơi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm vẫn lấp lánh ánh đèn. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi cũng vậy. Tôi sẽ không để chuyện này hủy hoại mình. Tôi sẽ biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự thất vọng thành động lực. Tôi sẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tôi cảm thấy một sự quyết tâm lớn lao dâng lên trong lòng. Tôi sẽ chiến đấu vì bản thân mình, vì những gì tôi đã gây dựng. Tôi sẽ không để Phan Hạo và cô gái kia dễ dàng có được hạnh phúc trên nỗi đau của tôi. Tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho những gì họ đã làm.
Tôi nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Hình ảnh Phan Hạo và Thu Dung cứ lởn vởn trong đầu tôi, nhưng giờ đây, chúng không còn gây ra sự đau đớn nữa. Thay vào đó là một sự khinh bỉ sâu sắc. Tôi biết, tôi sẽ vượt qua được. Tôi sẽ sống tốt hơn, hạnh phúc hơn, không cần bất cứ ai.
Tôi mở mắt ra, nhìn vào chiếc điện thoại trên tay. Đã đến lúc tôi phải hành động. Cuộc chiến này sẽ bắt đầu, và tôi đã sẵn sàng để đối mặt với nó. Tôi sẽ không nhượng bộ, sẽ không thỏa hiệp. Tôi sẽ giành lại những gì thuộc về mình, và tôi sẽ chứng minh rằng, tôi không phải là người dễ dàng bị đánh bại. Tôi sẽ cho họ thấy, Lan Chi này không phải là một con búp bê vô tri, không có cảm xúc.