Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho luật sư Minh Anh. Giọng cô ấy vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp như mọi khi. Tôi kể vắn tắt câu chuyện, không thêm bớt bất cứ cảm xúc nào, chỉ thuần túy là sự thật. Cô ấy lắng nghe tôi một cách chăm chú, không ngắt lời dù chỉ một câu.
Khi tôi kết thúc, Minh Anh chỉ nói một câu ngắn gọn: “Chị Lan Chi, em hiểu rồi. Chị cứ yên tâm, em sẽ giúp chị giành lại tất cả những gì thuộc về mình.” Giọng cô ấy đầy kiên quyết, như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi biết, mình đã chọn đúng người.
Chúng tôi hẹn gặp để bàn bạc chi tiết. Tôi mang theo tất cả giấy tờ mà tôi đã chuẩn bị từ trước: sổ đỏ, giấy tờ xe, hợp đồng kinh doanh, các bản sao kê tài khoản ngân hàng, và cả những tin nhắn, hình ảnh mà tôi đã vô tình (hay hữu ý?) lưu giữ được trong suốt thời gian qua. Tôi đã là một người vợ cẩn trọng, và sự cẩn trọng đó giờ đây đã trở thành vũ khí sắc bén nhất của tôi.
Minh Anh xem xét từng tài liệu một cách tỉ mỉ. Cô ấy gật gù, thỉnh thoảng lại nhíu mày, rồi lại giãn ra. “Chị Lan Chi, với những bằng chứng này, chúng ta có lợi thế rất lớn. Phan Hạo sẽ khó lòng chối cãi được.” Cô ấy nói, ánh mắt đầy tự tin.
Tôi kể cho Minh Anh nghe về cuộc đối thoại với Phan Hạo, về sự bình thản của anh ta khi nói lời chia tay. “Anh ta nghĩ rằng mọi thứ sẽ dễ dàng như vậy, Minh Anh ạ. Anh ta nghĩ rằng chỉ cần nói hết tình là có thể rũ bỏ tất cả.” Tôi khẽ cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
Minh Anh gật đầu: “Đàn ông thường như vậy, họ nghĩ rằng phụ nữ yếu đuối, dễ dàng buông bỏ. Nhưng họ không biết, sự yếu đuối đôi khi lại là lớp vỏ bọc cho một sức mạnh tiềm ẩn.” Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.
Chúng tôi lên kế hoạch chi tiết cho từng bước. Đầu tiên là gửi đơn ly hôn và yêu cầu phân chia tài sản. Minh Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ im lặng, không để Phan Hạo biết được tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào. “Chúng ta cần giữ yếu tố bất ngờ, chị Lan Chi ạ.”
Tôi đồng ý. Tôi muốn Phan Hạo phải bất ngờ, phải choáng váng khi nhận ra rằng anh ta đã đánh giá thấp tôi. Anh ta đã nghĩ rằng tôi sẽ gục ngã, sẽ khóc lóc, sẽ van xin. Nhưng tôi sẽ không cho anh ta thấy bất kỳ sự yếu đuối nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Những ngày sau đó, tôi vẫn đi làm bình thường, vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Tôi không nói với bất kỳ ai về chuyện này, kể cả những người bạn thân nhất. Tôi muốn giữ mọi thứ trong vòng bí mật, cho đến khi thời điểm thích hợp đến.
Phan Hạo vẫn không hề liên lạc với tôi. Có lẽ anh ta nghĩ rằng tôi đang đau khổ, đang suy sụp ở nhà, và anh ta đang tận hưởng cuộc sống mới của mình với Thu Dung. Sự im lặng của anh ta càng khiến tôi thêm quyết tâm. Tôi sẽ không để anh ta được yên ổn như vậy.
Tôi tập trung vào công việc, vào những dự án mà tôi đang theo đuổi. Công việc là cách tốt nhất để tôi phân tán sự chú ý, để tôi không phải nghĩ về những gì đang xảy ra. Tôi làm việc không ngừng nghỉ, cố gắng dồn hết tâm trí vào đó.
Nhưng mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống, và mọi thứ trở nên tĩnh lặng, hình ảnh Phan Hạo và Thu Dung lại hiện về trong tâm trí tôi. Tôi không cảm thấy đau đớn, nhưng tôi cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc. Tôi ghê tởm sự giả dối, sự phản bội.
Tôi nhớ lại lời Phan Hạo nói: “Anh mệt mỏi lắm.” Mệt mỏi ư? Anh ta đã mệt mỏi với cuộc hôn nhân này, hay mệt mỏi với chính bản thân mình? Tôi không biết, và tôi cũng không còn muốn tìm hiểu nữa. Tôi chỉ muốn kết thúc tất cả.
Minh Anh gửi đơn ly hôn và yêu cầu phân chia tài sản đến tòa án. Tôi chờ đợi phản ứng của Phan Hạo. Tôi biết, anh ta sẽ bị sốc. Anh ta sẽ không ngờ rằng tôi lại hành động nhanh chóng và quyết liệt đến vậy. Tôi muốn thấy vẻ mặt của anh ta khi nhận ra rằng mình đã mất tất cả.
Tôi bắt đầu cảm thấy một sự hả hê nho nhỏ trong lòng. Đây là sự trả thù của tôi, không phải bằng nước mắt hay sự van xin, mà bằng sự quyết đoán và lý trí. Tôi sẽ cho anh ta thấy, rằng tôi không phải là một người phụ nữ dễ dàng bị chà đạp.
Tôi tiếp tục sống cuộc sống của mình, nhưng với một tâm thế khác. Tôi không còn là Lan Chi yếu đuối, phụ thuộc vào tình yêu của Phan Hạo nữa. Tôi là Lan Chi mạnh mẽ, độc lập, và tôi sẽ tự tạo ra hạnh phúc cho mình. Tôi biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng tôi đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Tôi sẽ không để bất cứ ai cản bước tôi. Tôi sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, một con đường mà tôi tự mình lựa chọn.