Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chắc là chiếc xe mà tôi bỏ lại ở bãi biển đã bị phát hiện rồi. Cảnh sát sẽ tìm đến anh ta. Những dấu vết ẩu đả, vết máu, đoạn ghi âm cầu cứu tôi để lại trong điện thoại, cùng với sự mất tích của tôi, tất cả đều chứng tỏ rất có thể tôi đã bị g.i.ế.c và anh ta là nghi phạm lớn nhất!
Chỉ bấy nhiêu thôi làm sao đủ? Còn có tờ bảo hiểm tôi đặt ở chỗ dễ thấy trong ngăn kéo.
Tôi biết là anh ta đã thèm muốn tiền bảo hiểm của tôi từ lâu rồi. Chắc là anh ta sẽ tưởng lọ thuốc chống trầm cảm tôi uống mỗi ngày là vitamin mà uống bừa.
Ngoài những kẻ đòi nợ, tôi biết rất nhanh sẽ có những người khác vây lấy hãm anh ta… Tôi chính là người từng bước chất thêm những nhánh rơm lên lưng anh ta, để rồi chính tay đè bẹp cuộc đời anh ta. Để cảm xúc mỗi ngày của anh ta đều lơ lửng trên bờ vực mất kiểm soát. Sắp rồi… anh ta sắp không chịu nổi nữa rồi… anh ta sắp tự kết liễu đời mình rồi. Cây cung đã lên dây, mũi tên đã b.ắ.n ra, việc còn lại mà tôi phải làm chỉ là chờ đợi trong im lặng.
4.
Lại qua hai mươi ngày, vết thương trên người tôi đã lành hẳn và mũi tên tôi nhắm vào tim anh ta cũng sắp sửa b.ắ.n trúng đích rồi.
Trong thời gian dưỡng thương, tôi luôn vô tình kể với bà cô về quá khứ. Để bà ấy tin chắc rằng tôi là một người phụ nữ tốt. Tôi yêu chồng sâu tận xương tủy, chu đáo đến từng ly từng tí, chăm sóc mọi sinh hoạt, thậm chí vì muốn sinh một đứa con mà suýt mất mạng.
Còn chồng tôi thì sao? Anh ta chỉ là một tên khốn ngoại tình, bạo lực gia đình, nghiện cờ b.ạ.c không hơn không kém! Chỉ cần có chuyện trái ý là đánh đập tôi không thương tiếc. Mỗi lần kể, tôi đều run bần bật, khiến bà cô tin không nghi ngờ gì cả. Những gì tôi nói đều là thật, ngoại trừ câu cuối cùng: "Tôi tin anh ấy, anh ấy nhất định sẽ thay đổi thôi mà."
Phỉ nhổ! Ác quỷ thì mãi mãi là ác quỷ, làm sao có thể hóa thành thiên thần?
Nhưng so với tất cả những chuyện đó, có một khoảnh khắc tôi sẽ không bao giờ quên, chính là ánh mắt hoảng hốt của anh ta khi nhìn thấy tấm ảnh gia đình duy nhất của tôi.
5.
Tôi quen chồng tôi vào bảy năm trước. Lúc đó tôi là y tá ở Bệnh viện tư nhân, còn anh ta là giám đốc kinh doanh của một công ty thiết bị y tế nước ngoài. Anh ta cao ráo điển trai, tôi thì duyên dáng xinh đẹp. Nửa năm sau, chúng tôi kết hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thật ra thì gia đình của tôi và chồng đều không trọn vẹn. Tôi mất mẹ còn anh ta thì mất cha trong cùng một năm. Năm đó, tôi bảy tuổi, anh ta chín tuổi. Tôi tin rằng những trải nghiệm tương tự sẽ khiến chúng tôi đồng cảm với nhau. Lúc đó tôi thấy rất hạnh phúc, cuối cùng tôi đã có gia đình, sau này chúng tôi sẽ có con riêng của mình, cả gia đình ba người nhất định phải chụp một tấm Ảnh gia đình mỗi năm. Nhưng… tôi đã sai.
Sau khi kết hôn, tôi phát hiện mình bị buồng trứng đa nang, rất khó mang thai tự nhiên. Thế là tôi vừa ở nhà chăm lo mọi việc cho anh ta, vừa điều trị để chuẩn bị làm thụ tinh ống nghiệm. Tiêm thuốc liên tục, uống thuốc không ngừng, dù vô cùng vất vả, nhưng vừa nghĩ đến việc có một đứa con của tôi và anh ta thì tôi lại tràn đầy hy vọng.
Ngay lúc đó, anh ta không nghe lời khuyên ngăn của tôi, khăng khăng bỏ mức lương cao để đi khởi nghiệp. Anh ta ngày càng bận rộn, thời gian về nhà cũng càng lúc càng muộn, mỗi lần về đều nồng nặc mùi rượu. Tôi thông cảm cho sự hy sinh của anh ta vì gia đình, cam tâm làm hậu phương cho anh ta. Cho đến một ngày, anh ta say xỉn bất tỉnh nhân sự, tôi tìm thấy một bao cao su đã qua sử dụng trong áo khoác vest của anh ta.Trời đất như sụp xuống trước mắt tôi. Tôi yêu anh ta đến vậy, mà anh ta lại đi ngoại tình.
Sau khi tỉnh rượu, anh ta biện minh rằng lúc đó chỉ là say rượu nên mất kiểm soát và cam đoan sẽ không tái phạm nữa. Mà tôi, nực cười thay, lại tin là thật. Thậm chí tôi còn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần có một đứa con thì tình cảm vợ chồng sẽ trở nên vững vàng không gì lay chuyển được. Tôi đúng là quá ngây thơ!
Tôi tiếp tục con đường cầu con không ngừng nghỉ với việc tiêm thuốc uống thuốc, còn trên người anh ta lại bắt đầu xuất hiện những mùi hương khác lạ. Tôi biết… anh ta đã phản bội tôi không chỉ một lần.
Tôi điên cuồng hỏi anh ta tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Câu trả lời của anh ta là một cái tát như trời giáng đập thẳng vào mặt tôi: “Chỉ là giải trí chút thôi, có gì mà làm ầm lên thế?”
Tôi c.h.ế.t lặng, mà đó… mới chỉ là khởi đầu.
Từ đó về sau, hỏi thêm một câu thì ăn một cái tát; món ăn không hợp khẩu vị thì ăn hai cú đấm; không đưa tiền thì bị lao vào bóp cổ…
Có lần đang ăn cơm, chỉ vì cãi nhau chuyện tiền nong mà anh ta vung bát cơm ném thẳng vào mặt tôi. Cái bát đập trúng xương chân mày, m.á.u tuôn ra che mờ cả mắt. Mà anh ta, lại như không có chuyện gì. Ba mũi khâu dưới lông mày không là gì so với vết thương trong lòng tôi. Thất vọng cứ thế tích tụ, rồi cũng đến lúc tràn đầy.
Tôi quyết định ly hôn, nhưng đúng lúc đó tôi lại mang thai. Đứa bé là sự kết tinh do tôi khổ sở nắm lấy, tôi không nỡ bỏ. Tôi nghĩ, có con rồi, nhất định anh ta sẽ chuyên tâm vào gia đình. Nhưng tôi đã đánh giá quá thấp sự tàn nhẫn của một kẻ cặn bã.
6.
Anh ta luôn lừa dối tôi. Khi tôi mang thai sáu tháng, tôi biết công ty của anh ta đã phá sản từ lâu. Thậm chí tôi còn an ủi anh ta rằng chỉ cần gia đình ba người chúng ta ở bên nhau thì dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, nhất định sẽ vượt qua được.