Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Tôi ngủ say, sáng hôm sau không dậy nấu bữa sáng cho anh ta.

Triệu Duệ Châu gõ cửa phòng, tôi chỉ đáp:

“Anh ra quán ăn sáng đi, tôi không muốn nấu.”

Ngoài cửa im lặng một lúc, rồi mới nói:

“Được thôi, nếu mệt thì nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Thật hiếm thấy, anh ta lại biết để tôi nghỉ ngơi.

Nhưng tôi không nấu cơm cho anh ta nữa, không phải vì giận dỗi.

Mà là, sau khi Sở Tiết bỏ ra ngần ấy tiền để mua lấy sự phục vụ của tôi, tôi bỗng nhiên nhận ra, tay nghề của mình thực sự rất đáng giá.

Đã như vậy, tôi không thể cứ mãi phục vụ Triệu Duệ Châu miễn phí nữa.

Trong lòng tôi bỗng nảy ra ý thức về tiền bạc.

Nói đến tiền có thô tục không?

Có lẽ là tục thật, nhưng tôi vốn chỉ là một người phàm tục giữa chốn hồng trần.

Thì ra, tiền quả thực là một thứ rất tuyệt vời.

Sở Tiết trả trước cho tôi hai tháng lương.

Cô ấy còn kéo tôi đi làm thẻ lương.

Trong tài khoản đột ngột có hơn mười vạn, cảm giác sảng khoái vô cùng.

Bình thường chi tiêu, tôi đều phải dùng thẻ của Triệu Duệ Châu.

Nói thật thì anh ta cũng không keo kiệt, tôi tiêu thế nào anh ta cũng không mấy khi hỏi.

Nhưng chẳng chịu nổi mẹ chồng cứ luôn miệng nhắc nhở:

“Duệ Châu kiếm tiền không dễ, con đừng tiêu xài hoang phí.”

Thế nên, tôi tiêu tiền rất dè dặt.

Hơn nữa, tôi cũng chẳng thể cứng rắn được, tôi sống tiết kiệm, nhưng mẹ tôi lại rất hoang phí.

Bà luôn chìa tay xin tiền, nếu tôi không đưa thì bà sẽ chạy đến khóc lóc trước mặt Triệu Duệ Châu.

“Mẹ vợ muốn mua quần áo thì cứ cho bà tiêu, đừng để bà gọi điện kêu ca với anh mãi. Đối với bề trên mà cũng chi li, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì?”

Triệu Duệ Châu trách tôi không biết xử lý quan hệ với người lớn, không biết làm người khác vui lòng.

Thế là, tôi mặc áo khoác phao vài trăm tệ, còn mẹ tôi thì khoác áo lông chồn.

Bà luôn miệng khen Duệ Châu tốt, nói con gái mình thật may mắn:

“Con xem, Ôn Trân Hinh, con chẳng là cái thá gì, hơn mẹ mỗi cái là chọn được chồng.”

Triệu Duệ Châu nghe thế thì hưởng thụ ra mặt, vô cùng đắc ý.

Trong số họ không một ai để ý đến cảm nhận của tôi.

10

Tôi mang cơm cho Sở Tiết, đôi khi phải chờ khá lâu vì cô ấy bận công việc, chẳng mấy khi ăn đúng giờ.

Cô ấy giống hệt một con quay.

Tôi thật sự khâm phục — một người phụ nữ, có công ty riêng, quy mô cũng không nhỏ.

Bận rộn thì thôi đi, vậy mà ngày nào cũng xuất hiện với diện mạo xinh đẹp, lộng lẫy.

Cuối cùng cô ấy cũng làm xong việc, tôi giúp cô ấy lấy cơm canh từ hộp giữ nhiệt ra, bày sẵn.

Cô ấy ăn ngấu nghiến.

“Ăn chậm thôi, ăn nhanh thế không tốt.”

Tôi vội múc canh cho cô.

“Ừ ừ ừ, ngon quá, ừm ừm, canh cũng ngon…”

Sở Tiết ăn uống chẳng chút giữ ý, giống hệt một nhóc tham ăn.

Cơm canh vừa hết sạch, tôi lại mang ra một món tráng miệng:

“Nếm thử xem, bánh sơn tra kiểu cổ truyền, tôi tự nấu đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sở Tiết ba miếng đã ăn hết.

“Ăn từ từ thôi, có ai giành của chị đâu!” Tôi không nhịn được mà nhắc cô.

“À, Tiểu Hinh Hinh, em không hiểu đâu. Sau khi vắt kiệt sức như một con trâu cho sự nghiệp, được ăn cơm em nấu giống như trong game uống nhầm thuốc hồi máu, vèo một cái, cây m.á.u đầy lại luôn.”

Tôi lười để ý mấy lời ngốc nghếch đó.

Đặt khăn lên cổ cô, tôi bắt đầu làm massage vai gáy.

“Ai za, đúng rồi thoải mái quá. Ừm ừm, lực tay vừa vặn, chị thật sự rất thích.

Ư ư a , thoải mái quá, cứ thế đi, ừm ừm, đừng dừng, đừng dừng lại!”

Tôi lau mồ hôi trên trán.

Tôi không có vấn đề về xu hướng giới tính đâu, thật sự không có!

Chỉ mong người đi ngang qua văn phòng đừng hiểu nhầm gì kỳ quái.

11

Sau khi massage xong, tôi pha tinh dầu, đốt lò hương, để mùi thơm lan tỏa.

Rồi bật nhạc, trong giai điệu êm dịu ấy, Sở Tiết chợp mắt được bốn mươi phút.

Khi tỉnh dậy, cô tràn đầy sức sống, như được tiêm thuốc kích thích.

Tôi pha cà phê cho cô.

Dựa vào trạng thái hôm nay, tôi chọn hạt cà phê Côte d’Ivoire, thêm nhiều sữa.

Sở Tiết nhấp một ngụm, gương mặt đầy hạnh phúc:

“Ài, tôi thấy rồi, tối nay gặp đám lão già kia, tự tin tôi có thừa!”

Cô ấy hứng khởi giơ nắm đấm.

Sở Tiết là mẫu phụ nữ mạnh mẽ điển hình, kiểu c.h.é.m g.i.ế.c tứ phương.

Cô ấy mới về nước chưa bao lâu mà trong giới kinh doanh đã vang danh lừng lẫy.

Ngày trước, khi cô ấy vừa về, nghe Triệu Duệ Châu khen ngợi cô ấy giỏi giang thế nào, trong lòng tôi thực sự ghen tỵ.

Nói không ghen thì là giả.

Hóa ra, đúng là có những người phụ nữ rực rỡ đến vậy.

Nhưng bây giờ, tôi không còn ghen nữa, ngược lại còn thấy cô ấy thật sự rất vất vả.

Sở Tiết là kiểu phụ nữ liều mạng, thành tích đều do chính sức mình tranh đấu mà có.

Còn cuộc sống của cô ấy, tôi không cách nào sống nổi.

Tôi thích thong thả nấu cháo hầm canh, không chịu nổi cảnh sấm sét dồn dập, đấu khẩu từng lời.

12

“Tiểu Hinh Hinh của tôi ơi, em nói xem, buổi tiệc chiều nay tôi nên đeo đôi khuyên nào thì hợp?”

Cô ấy lấy ra hai bộ trang sức, đưa cho tôi chọn.

“Tối nay chị phải gặp mấy ông già, thì đeo ruby đi, phối với màu son Casablanca. Mấy ông già trước phụ nữ quyến rũ thì chịu thua ngay thôi, họ sẽ nhanh chóng bị chị chinh phục.”

Mắt Sở Tiết sáng rực lên vì phấn khích:

“Trân Hinh của tôi ơi, sao em biết màu son tôi đánh là Casablanca vậy?”

Cách cô gọi tôi ngày càng ngọt ngào đến mức sến súa.

Tôi rùng mình, da gà nổi hết cả cánh tay:

“Tất nhiên rồi. Vì chị, tôi bắt đầu nghiên cứu tạp chí thời trang, rồi tạp chí mỹ phẩm, theo dõi các beauty blogger để học, còn ghi lại rất nhiều ghi chú nữa. Các hãng son, từng mã màu, tôi đều so sánh cẩn thận.”

“Ôi, Hinh của tôi, nếu không có em thì tôi biết sống sao đây?”

Sở Tiết còn gửi cho tôi một cái hôn gió.

Trời ạ, chịu không nổi! Tôi đảo mắt, vội vàng tìm cớ chuồn ngay.

Trước khi đi, tôi còn cố tình chọn cho cô loại nước hoa tối nay nên dùng, hương chypre quyến rũ mê hoặc.

“Hinh ơi, chị mua tặng em ghế massage rồi nhé, đã cho người chuyển đến nhà em rồi đó, chụt chụt!”

Giọng cô ngọt như mật ong tiễn tôi ra cửa.

Nếu còn tiếp tục thế này, tôi thật sự nghi ngờ nhân viên công ty cô sẽ nghĩ giữa chúng tôi có quan hệ “không bình thường” mất thôi.