Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cười gian xảo: "Thật sự được sao ạ~"

 

Bùi Tranh đặt máy sấy tóc xuống, đưa tay kéo tay tôi đặt vào vạt áo của anh.

 

Anh nhướn mày, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi: "Thử xem?"

 

Nói rồi liền kéo tay tôi trượt vào vạt áo anh.

 

Cảm giác dưới tay khiến nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại.

 

Nhận ra là anh nghiêm túc thật, tôi đang cố gắng rút tay ra nhưng không tài nào kéo được.

 

Tôi hơi sợ hãi rụt cổ lại: "...Cái đó, được... được rồi. Em không sờ nữa."

 

Khóe môi Bùi Tranh nhếch lên, cười xấu xa: "Sao là người lớn rồi~ mà gan vẫn nhỏ thế nhỉ."

 

Tôi nghẹn lời, bực bội đưa tay đẩy anh một cái.

 

Nhưng lại vô ý chạm vào “cậu bé” của Bùi Tranh.

 

Bùi Tranh cau mày, khẽ rên một tiếng.

 

Nhìn bộ dạng đau đớn của anh, tôi kinh ngạc rút tay về: "Em nói em không cố ý anh tin không?"

 

Bùi Tranh nhìn tôi nghiến răng nghiến lợi: "Hạ Tây Đường, sau này em không muốn hạnh phúc nữa à?"

 

Tôi mím môi: "Em thật sự không cố ý mà."

 

Không lâu sau, mắt tôi liếc thấy “nó” đang từ từ thay đổi, có chút sợ hãi: "Nó... Nó… Nó sao lại sưng lên thế?"

 

Bùi Tranh cúi đầu nhìn một cái, khẽ "chậc" một tiếng, đưa tay che mắt tôi.

 

Tôi có chút lo lắng: "Anh không sao chứ?"

 

Giọng anh khàn đi một chút, ngữ khí có chút hung dữ: "Không sao."

 

"Có cần đi bệnh viện khám không, dù sao cái này cũng khá quan trọng mà."

 

Anh bất lực khẽ cười một tiếng.

 

Cúi người ghé vào tai tôi, hơi thở ấm áp phả vào phần da mềm sau tai.

 

Ép giọng: "Nó không sưng, nó chỉ đang hơi kích động, hiểu không?"

 

Miệng tôi há ra, lập tức hiểu được ý anh.

 

Đỏ mặt tức giận gạt tay anh ra.

 

"Anh giở trò lưu manh!"

 

Bùi Tranh cúi đầu cười khẽ, đưa tay giúp tôi vén lại cổ áo choàng tắm.

 

"Bảo bối, đây không phải giở trò lưu manh, đây là không thể kiềm chế được."

 

Lúc này, dái tai tôi đỏ bừng như sắp chảy máu.

 

"Anh anh anh không thể làm bừa đâu đấy!"

 

Bùi Tranh thở dài, đưa tay búng vào trán tôi một cái: "Yên tâm, anh còn sợ em ăn sạch sẽ anh rồi lại ruồng bỏ anh đấy!"

 

"Dù sao thì... trinh tiết đàn ông cũng quan trọng lắm đấy."

 

Tôi ôm trán đau điếng: "Anh keo kiệt quá đi mất ~ lại còn hay để bụng nữa."

 

Anh xoa đầu tôi: "Thôi được rồi, về phòng em mà ngủ đi."

 

Anh lùi lại một bước, tôi nhìn vào chỗ vải quần đang nhô lên, vô thức nuốt nước bọt.

 

"Cái đó..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi còn chưa nói xong, Bùi Tranh đã cười xấu xa, cắt ngang lời tôi.

 

"Sao? Em muốn giúp anh à?"

 

Tôi còn chưa kịp đáp.

 

Anh liếc tôi một cái, tiếp tục bổ sung: "Mơ đẹp thế."

 

Sau đó liền không quay đầu lại mà về phòng của mình.

 

Nhìn thấy cửa phòng anh đóng lại, tôi mới hoàn hồn.

 

Ngượng nghịu đứng dậy về phòng.

 

Nằm trên giường, trong đầu tôi toàn là cảm giác khi sờ cơ bụng của Bùi Tranh ban nãy.

 

Nghĩ tới nghĩ lui lại nghĩ lệch lạc.

 

Sau khi nhận ra, cả người tôi như muốn nổ tung.

 

Tôi vỗ vỗ vào khuôn mặt đỏ bừng của mình.

 

Thầm rủa bản thân thật sự quá vô dụng.

 

 

Tối qua tôi trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ được.

 

Sáng sớm mơ mơ màng màng, Bùi Tranh đẩy cửa vào gọi tôi dậy ăn sáng.

 

Tôi cứ nằm lỳ trên giường mãi không chịu dậy.

 

Anh bất đắc dĩ hôn lên mặt tôi một cái, rồi khép cửa lại, để tôi tiếp tục ngủ.

 

Ai ngờ, tôi lại ngủ thẳng đến trưa.

 

Vệ sinh cá nhân xong, vừa mở cửa, tôi đã thấy Bùi Tranh đang cởi trần chạy trên máy chạy bộ.

 

Eo anh săn chắc đầy sức mạnh, lưng vững chãi hiện ra rõ mồn một trước mắt tôi. Mới sáng ra mà đã "đốt mắt" tôi thế này rồi.

 

Thật sự hơi quá đáng rồi đấy.

 

Tôi khẽ ho khan một tiếng vì ngượng.

 

Bùi Tranh nghe tiếng liền ấn dừng máy chạy bộ.

 

Anh đưa tay dùng khăn lau mồ hôi trên cổ.

 

Cởi trần bước về phía tôi.

 

Tôi không kìm được mà ngẩn ngơ nhìn vào tám múi cơ bụng của anh.

 

Bùi Tranh thấy bộ dạng mê mẩn của tôi, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

"Nhìn nữa là thu phí đấy."

 

Tôi liếc anh một cái không hài lòng.

 

Lầm bầm nhỏ giọng: "Không nhìn thì không nhìn."

 

Lúc này bụng tôi kêu "ọt ọt" mấy tiếng.

 

"Đói à?"

 

Linlin

Tôi gật đầu.

 

"Ra ngoài ăn hay ở nhà ăn?"

 

Tôi chỉ vào chiếc áo choàng tắm đang mặc: "Em không có quần áo để thay, hay là ăn ở nhà đi!"