Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cố chấp giải thích.
Cuối cùng anh đành bó tay, bất lực thở dài.
Vẫn để tôi mặc đi.
Tôi đứng ở sảnh vào thay giày cao gót.
Anh khoanh tay dựa vào cửa thở dài: “Giày có thể đổi đôi khác được không, lát nữa lại trẹo chân thì sao.”
Tôi nhìn đôi giày đế đỏ vừa mới mua, mũi giày còn lấp lánh những hạt đá nhỏ.
Mặc dù gót giày rất cao, nhưng nó thực sự quá đẹp, tôi vẫn chưa tìm được dịp nào để diện.
Do dự một lát, cuối cùng vẫn thấy đẹp là quan trọng nhất.
“Không đổi đâu, đôi này đẹp.”
Bùi Tranh bất lực ngồi xổm xuống.
Anh buộc dây giày cho tôi: “Lát nữa mà ngã, không đi làm được, lương ba ngàn rưỡi của em bị trừ hết sạch thì đừng có mà tìm anh khóc lóc đấy.”
Tôi hừ một tiếng, anh quá xem thường tôi rồi.
Quán bar của bạn Bùi Tranh rất lớn.
Trên sân khấu đang phát nhạc DJ sôi động.
Các cô gái ngồi ở bàn riêng bên cạnh đã gọi mấy nam phục vụ lên nhảy múa.
Ánh mắt tôi không khỏi bị họ thu hút.
Ngay lúc tôi liếc sang bàn bên cạnh lần thứ ba thì bị bắt quả tang.
Bùi Tranh ghé vào tai tôi khẽ nói: “Bảo bối, có muốn anh gọi mấy người cho em không?”
Tôi run rẩy thu ánh mắt về.
Cười khổ sở: “Không cần phải tốn kém đâu ạ!”
Anh nghiến răng nghiến lợi, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp má tôi.
“Còn nhìn nữa là em biết tay anh.”
Mắt tôi sáng lên: “Biết tay anh là sao ạ?”
Anh nghẹn lời, tức đến bật cười: “Cứ nhớ đấy, sau này sẽ từ từ tính sổ.”
MC của quán bar này vừa mới bắt đầu khuấy động không khí được một lúc thì Bùi Tranh đã kéo tôi đi.
Tôi bĩu môi tỏ vẻ chưa đã thèm.
“Sau này còn đến nữa không?”
Bùi Tranh nhìn tôi: “Anh về sẽ thêm WeChat của mẹ em.”
Tôi sợ hãi rụt cổ lại.
“Không đi thì không đi thôi, sao anh còn học theo học sinh tiểu học mà đi mách lẻo thế ạ.”
Anh hừ một tiếng, không thèm để ý đến tôi.
Tôi kéo vạt áo anh.
“Gì vậy?”
Tôi tự mãn xoay một vòng trước mặt anh.
“Hôm nay em ăn diện đẹp thế này, không muốn về nhà sớm đâu.”
“Chúng ta đi dạo một chút nhé?”
Bùi Tranh gật đầu, cúi xuống nhìn đôi giày cao gót trên chân tôi.
“Chân không đau hả?”
Tôi cúi xuống nhìn, thật ra vẫn hơi đau.
Nhưng người phụ nữ mạnh mẽ như chim ưng sao có thể cúi đầu được!
Thế là tôi nghiêm túc nói: “Không đau, không đau chút nào.”
Kết quả, anh lái xe đưa tôi đến… siêu thị.
Hoàn toàn phớt lờ cơn giận không có chỗ trút của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh đẩy xe đi trước, tôi hậm hực theo sau.
Anh tỉ mỉ chọn thịt trong tủ đông.
Vừa nói vừa lơ đãng trò chuyện với tôi: “Ngày mai làm sườn non cho em ăn nhé?”
Tôi cắn răng ừ một tiếng.
“Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Anh.”
Thế mà anh cứ như không nghe thấy gì, hoàn toàn phớt lờ tôi.
Lúc thanh toán, tôi thật sự không nhịn được cơn tức.
Ở quầy thu ngân, tôi lấy một đống bao cao su ném vào xe đẩy.
Bùi Tranh nhướn mày nhìn tôi: “Để lại chỗ cũ.”
Tôi chống nạnh, nói thẳng thừng: “Em sưu tầm không được à!”
Anh gật đầu: “Được!”
Về nhà, anh cố tình lấy những hộp đủ màu sắc đó ra khỏi túi mua sắm.
Anh nói giọng trêu chọc: “Để anh tìm cho em một hộp acrylic để trưng bày nhé?”
Tôi hừ một tiếng, ôm đống hộp đó không thèm để ý đến anh.
Tháo giày, chân trần đi về phòng.
Linlin
Đợi tôi chậm rãi vệ sinh cá nhân xong.
Tôi nhét mỗi túi áo ngủ một hộp.
Dũng cảm gõ cửa phòng Bùi Tranh.
Tối nay tôi nhất định phải trút giận thật sảng khoái.
Lúc Bùi Tranh mở cửa, tóc anh còn ướt.
Chắc cũng vừa mới tắm xong.
“Tối nay em muốn ngủ với anh!”
Anh khoanh tay chặn cửa: “Không được, tự về phòng ngủ đi.”
Tôi nghiến răng, một tay vòng qua cổ anh.
Nhảy phóc lên người anh.
Anh theo bản năng đưa tay đỡ lấy tôi.
Bất lực vỗ vỗ lưng tôi.
“Làm nũng đấy à?”
Tôi vùi đầu vào hõm cổ anh khẽ ừ một tiếng.
Giọng nói mềm nhũn làm nũng: “Người ta chỉ muốn nằm ngủ cạnh nhau thôi mà~”
Anh thở dài, xoay người bế tôi đặt lên giường anh.
“Ngủ thì được, không được làm chuyện quá đáng.”
Tôi gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Sau đó tôi quay người rúc vào trong chăn của anh.
Anh sấy tóc xong quay lại, thấy tôi ngoan ngoãn ngủ trên giường.
Tưởng tôi ngủ rồi, bèn tắt đèn.
Khoảnh khắc anh tắt đèn, tôi lộ ra nụ cười ranh mãnh.
Đợi anh nằm xuống, tôi quay người ôm lấy eo anh.
Còn cọ cọ vào n.g.ự.c anh.
Anh tức đến bật cười, ôm eo tôi kéo lên một chút.