Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, Minh Huy vẫn cố gắng tìm cách nói chuyện với tôi. Anh gửi tin nhắn, gọi điện, thậm chí đứng trước cửa nhà đợi. Nhưng tôi không trả lời, không mở cửa. Lòng tôi như đóng băng lại, không một chút rung động. Tôi biết, nếu tôi mềm lòng dù chỉ một chút, tôi sẽ lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn của sự bào chữa và tổn thương.

 

Tôi dành thời gian cho công việc, vùi mình vào những bản thảo, những cuộc họp. Tôi cố gắng biến nỗi đau thành động lực, thành năng lượng để làm việc không ngừng nghỉ. Đồng nghiệp thấy tôi trầm tính hơn, nhưng không ai dám hỏi điều gì. Họ chỉ lẳng lặng nhìn tôi, có lẽ cũng đoán được phần nào chuyện tôi và Minh Huy đang gặp vấn đề.

 

Một buổi chiều, khi tôi đang làm việc ở công ty, điện thoại reo. Là số của Thảo Vy. Tôi do dự một lúc rồi bắt máy. “Alo?” – Giọng tôi lạnh nhạt. “Chị Lam à? Em là Vy đây.” – Giọng cô ta ngọt ngào, nhưng tôi lại cảm thấy gai người. “Em muốn gặp chị một chút được không? Về chuyện của anh Huy.”

 

Tôi im lặng một lúc. Gặp cô ta ư? Tôi không muốn, nhưng trong lòng lại có một sự tò mò khó cưỡng. Tôi muốn biết cô ta sẽ nói gì, sẽ biện minh thế nào. “Được thôi.” – Tôi đáp, giọng vẫn không chút cảm xúc. “Quán cà phê X, 3 giờ chiều nay.” Tôi muốn gặp cô ta ở một nơi công cộng, nơi tôi có thể giữ được sự bình tĩnh và kiểm soát được tình hình.

 

Đúng 3 giờ chiều, tôi bước vào quán cà phê. Thảo Vy đã ngồi sẵn ở một góc khuất, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông thật mong manh và yếu đuối. Cô ta mỉm cười với tôi, nụ cười đó trông thật giả tạo.

 

“Chào chị Lam.” – Cô ta nói, giọng khẽ khàng. “Em xin lỗi vì đã làm phiền chị.” Tôi chỉ gật đầu, không đáp. Tôi ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta. Tôi muốn cô ta biết rằng tôi không dễ dàng bị lừa dối.

 

“Em biết chị đang giận em và anh Huy.” – Cô ta bắt đầu, giọng đầy vẻ hối lỗi. “Chuyện của em và anh Huy là quá khứ rồi. Bé Mai là con gái của anh ấy, nhưng đó là một tai nạn. Em không hề muốn phá hoại hạnh phúc của hai người.” Tai nạn? Một đứa trẻ là tai nạn sao? Lời nói của cô ta khiến tôi cảm thấy ghê tởm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi bật cười khẩy: “Tai nạn? Vậy ‘tai nạn’ này đã diễn ra bao lâu rồi? Và anh ấy có vẻ rất có trách nhiệm với ‘tai nạn’ này nhỉ? Đến mức nửa đêm nửa hôm còn phải chạy đến chăm sóc.” Tôi không muốn vòng vo. Tôi muốn nghe sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu.

 

Thảo Vy cúi gằm mặt xuống, hai tay đan vào nhau. “Chị Lam, em biết anh Huy đã nói dối chị. Nhưng đó là vì anh ấy sợ chị tổn thương. Anh ấy yêu chị rất nhiều.” Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt ngấn nước: “Em và anh ấy đã từng yêu nhau, nhưng chúng em chia tay rồi. Sau đó em phát hiện có thai. Anh ấy biết chuyện và đã luôn cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người cha.”

 

“Trách nhiệm của một người cha?” – Tôi lặp lại, giọng đầy vẻ mỉa mai. “Vậy còn trách nhiệm của một người đàn ông đối với mối quan hệ hiện tại của anh ấy thì sao? Trách nhiệm của một người yêu thì sao? Anh ấy có nghĩ đến không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Cô nói anh ấy yêu tôi? Tình yêu ấy được xây dựng trên sự lừa dối, cô có thấy nó đáng tin không?”

 

Thảo Vy bắt đầu khóc nức nở. “Em xin lỗi chị. Em không cố ý. Em chỉ muốn bé Mai có cha. Anh Huy là một người cha tốt.” Nước mắt cô ta cứ thế tuôn rơi, làm nhòe đi lớp trang điểm. Tôi nhìn cô ta khóc, trong lòng không một chút động lòng. Nước mắt của cô ta đối với tôi lúc này chỉ là một màn kịch rẻ tiền.

 

“Cô Thảo Vy,” – Tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Nếu cô muốn bé Mai có cha, thì đó là chuyện của cô và anh Minh Huy. Nhưng xin đừng kéo tôi vào câu chuyện này, và đừng lấy lý do ‘trách nhiệm’ để che đậy cho sự gian dối. Tôi không phải là người để các người lợi dụng.”

 

Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại nói những lời thẳng thừng như vậy. “Chị Lam, em… em không có ý đó.” – Cô ta lắp bắp. “Không có ý đó? Vậy cô đến đây để làm gì? Để xin tôi tha thứ cho anh ấy, để tôi chấp nhận một người đàn ông có con riêng, có người phụ nữ khác trong cuộc đời anh ấy sao? Cô nghĩ tôi là ai?”

 

Tôi đứng dậy, không muốn lãng phí thêm thời gian. “Tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối. Cuộc nói chuyện này không có ý nghĩa gì nữa.” Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại Thảo Vy đang ngồi đó, nước mắt vẫn chảy dài. Tôi bước ra khỏi quán cà phê, hít một hơi thật sâu. Lòng tôi vẫn còn nặng trĩu, nhưng ít nhất, tôi đã có được câu trả lời mình cần. Và tôi biết, tôi sẽ không bao giờ quay lại với Minh Huy nữa. Anh ta không xứng đáng với niềm tin của tôi. Tôi sẽ không chấp nhận một người đàn ông đã lừa dối mình trắng trợn như vậy. Đây là kết thúc cho tất cả.