Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 10: Khi Anh Đến Tìm Em
Buổi chiều ở Đà Lạt luôn mang theo chút gì đó se lạnh và mơ màng. An Nhiên ngồi một mình trên ban công homestay, tay cầm tách trà gừng, mắt nhìn về phía thung lũng đang phủ sương trắng mờ.
Cô chọn nơi này để trốn. Trốn khỏi sự mỏi mệt trong tim, trốn khỏi những câu hỏi không ai trả lời, và trốn khỏi cả ánh mắt đầy chân thật của Nguyễn Lâm – ánh mắt khiến cô muốn tin… nhưng cũng sợ sẽ lại tổn thương thêm một lần nữa.
Điện thoại im lặng. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi.
Anh thực sự đã buông tay… hay đang tôn trọng sự ra đi của cô?
Tiếng chuông cửa vang lên.
An Nhiên giật mình. Không ai biết cô đang ở đây, ngoại trừ một người…
Cô mở cửa.
Và đứng trước mặt cô – ướt sũng vì mưa, mắt đỏ hoe vì cả đoạn đường dài – là Nguyễn Lâm.
Anh không nói gì. Chỉ đứng đó, thở dốc, tay run lên chìa ra một sợi dây chuyền bạc đã xỉn màu vì thời gian.
— “Thứ này… lẽ ra anh nên đưa em từ rất lâu rồi.”
An Nhiên cứng người. Mắt cô dán vào món quà, rồi ngước lên nhìn anh.
— “Sao anh biết em ở đây?”
— “Anh từng nghe em nói… nếu một ngày mỏi mệt quá, em sẽ tìm đến Đà Lạt – nơi duy nhất em có thể thở bình thường.”
Cô cắn môi, tay bấu chặt khung cửa.
— “Anh không cần phải đến đâu, Nguyễn Lâm. Em muốn được yên.”
Anh lắc đầu, bước hẳn vào phòng, giọng anh nghèn nghẹn nhưng kiên quyết:
— “Không. Lần này, anh không để em yên. Không để em một mình lặng lẽ mang tất cả những tổn thương mà chính anh là một phần nguyên nhân.”
Cô lùi lại, né tránh ánh mắt anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Anh đến đây để thanh minh sao?”
— “Không. Anh đến để nói rõ sự thật. Và để hỏi… liệu em còn muốn ở lại bên anh, dù chỉ một lần cuối.”
Nguyễn Lâm lấy trong túi ra bản tài liệu. Là toàn bộ sự thật anh vừa nhận được: hình ảnh, giấy giám định ADN, email cũ được phục hồi từ hệ thống máy chủ.
Anh trải chúng lên bàn, từng tờ, từng dòng – và An Nhiên không thể không nhìn.
Sự thật lạnh lẽo.
Người đàn ông tên Trương Huy đã giật dây tất cả. Những bức ảnh bị cắt ghép, tin nhắn nặc danh, cả câu chuyện cái thai... đều là công cụ để khiến cô buông tay với Nguyễn Lâm.
Thảo Vy chỉ là con rối trong ván cờ đó. Một con rối yếu đuối, nhưng mang trái tim sai lầm.
An Nhiên ngồi xuống ghế, đôi tay siết chặt lấy nhau.
— “Tại sao… sao anh không nói với em sớm hơn?”
Nguyễn Lâm quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô đặt lên n.g.ự.c anh – nơi trái tim anh đang đập dữ dội.
— “Vì anh cũng từng không đủ dũng cảm. Nhưng lần này… anh muốn yêu em đến cùng. Dù em có rời đi, anh cũng không để em mang theo đau khổ một mình nữa.”
Giọng anh run lên, mắt ngân ngấn nước.
An Nhiên nhìn anh rất lâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy anh. Cô khóc nức nở, gục mặt vào vai anh như một đứa trẻ.
— “Em mệt lắm, Nguyễn Lâm… em đã sợ quá lâu rồi…”
Anh siết chặt cô, giọng lạc đi:
— “Từ giờ… để anh là người sợ. Em chỉ cần yêu anh, một lần nữa thôi.”
Ngoài trời mưa bắt đầu nhẹ lại.
Gió cũng không còn rít dữ dội như mấy hôm trước.
Chỉ còn hai người, siết chặt nhau giữa căn phòng nhỏ ở thành phố sương mù, nơi tình yêu từng vỡ tan… đang dần được vá lại – bằng cả trái tim và những giọt nước mắt không còn nén lại nữa.