Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 11: Trận Gió Ngược Chiều

Ba ngày sau đêm đoàn tụ tại Đà Lạt, An Nhiên trở về Sài Gòn cùng Nguyễn Lâm. Họ không còn né tránh nữa, không cần giữ khoảng cách như trước.

Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt nhìn nhau đều chất chứa tình yêu và cả lòng quyết tâm – rằng lần này, họ sẽ không để ai chen ngang nữa.

Tuy nhiên, tình yêu không thể đơn độc chống lại bóng tối nếu kẻ đứng sau nó… vẫn còn sống trong bóng tối.

Tối hôm đó, khi An Nhiên vừa tắm xong, Nguyễn Lâm nhận được một tin nhắn lạ.

“Anh muốn bảo vệ cô ta? Vậy hãy đến một mình. Địa điểm cũ. 20h. Mang theo bản sao hồ sơ anh đang giữ. Nếu không… đừng trách tôi quá tay.”

— T.H —

Nguyễn Lâm siết chặt điện thoại. Anh biết rất rõ, địa điểm “cũ” đó chính là nhà kho bỏ hoang ở quận 4 – nơi mà năm xưa anh từng đối mặt với Trương Huy trong vụ điều tra nội bộ.

Ký ức về gã đàn ông đó khiến Nguyễn Lâm lạnh sống lưng. Trương Huy là kẻ khôn ngoan, tàn nhẫn, và luôn đánh vào điểm yếu của người khác – mà điểm yếu lớn nhất của Nguyễn Lâm hiện tại… là An Nhiên.

20h – Nhà kho cũ, đèn đường lờ mờ, gió thổi mạnh như thể mọi thứ đang chuẩn bị cho một cuộc đụng độ định mệnh.

Nguyễn Lâm bước vào, một mình, tay cầm chiếc cặp hồ sơ. Không một ai khác đi theo – đúng như yêu cầu trong tin nhắn.

Trương Huy đã đứng chờ. Gã gầy, cao, mái tóc vuốt ngược, ánh mắt sắc như d.a.o cạo. Bên cạnh hắn là một người đàn ông lạ mặt, cơ thể vạm vỡ – rõ ràng không chỉ đến để đàm phán.

— “Lâu rồi không gặp, Nguyễn Lâm.”

— “Nếu anh muốn trả thù, thì cứ nhằm vào tôi. Đừng kéo An Nhiên vào.”

Trương Huy bật cười:

— “Ồ, nhưng chẳng phải chính cô ta đã khiến anh yếu đuối đến mức không còn là Nguyễn Lâm trước kia nữa sao?”

— “Anh muốn gì?”

Trương Huy bước tới, chìa tay ra:

— “Toàn bộ bằng chứng chống lại tôi. Và… rút khỏi mọi vụ kiện. Xoá tất cả.”

Nguyễn Lâm nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Không. Tôi đến đây không phải để thương lượng. Mà để kết thúc mọi chuyện.”

Anh quăng chiếc cặp xuống chân hắn. Trương Huy mở ra… và sững sờ – bên trong là bản sao… đã được vô hiệu hóa, chỉ còn toàn giấy trắng.

— “Mày đùa tao?” – Hắn gằn giọng.

— “Không. Tôi chỉ muốn cho anh biết… tôi không cần những bản sao đó để đấu với anh. Sự thật đã có đủ người nắm giữ.”

Trương Huy giận dữ, ra hiệu cho tên đàn em. Nhưng chưa kịp ra tay, tiếng còi xe cảnh sát rú vang ngoài cửa.

Nguyễn Lâm mỉm cười:

— “Tôi không đi một mình. Tôi đi trước… nhưng không đi ngu.”

Cửa nhà kho bật mở, cảnh sát tràn vào. Trương Huy chưa kịp phản ứng thì đã bị khống chế. Tên đàn em cũng nhanh chóng bị trói gọn.

Nguyễn Lâm tiến lại gần, cúi xuống nhìn Trương Huy đang nằm gục:

— “Anh thua rồi. Không phải vì tôi thông minh hơn. Mà vì tôi không còn đánh đổi người tôi yêu nữa.”

Trương Huy trợn mắt, gằn giọng:

— “Mày nghĩ… cô ta sẽ còn ở bên mày mãi sao?”

Nguyễn Lâm không trả lời. Anh quay lưng bước ra, mắt hướng về ánh đèn phố đang rọi rực bên ngoài.

Ở đó, nơi cuối con hẻm, An Nhiên đang chờ – trong ánh mắt cô là sự lo lắng xen lẫn kiên định. Cô không để anh đi một mình, chỉ là đứng ngoài vùng nguy hiểm… như một hậu phương thật sự.

Nguyễn Lâm bước nhanh tới, ôm chầm lấy cô.

— “Mọi chuyện kết thúc rồi.”

An Nhiên siết chặt lấy anh.

— “Chỉ cần anh quay về… là đủ.”

Và trong khoảnh khắc đó, giữa thành phố náo động và gió thổi qua những tán cây đêm, tình yêu của họ – sau bao thử thách – cuối cùng cũng đứng vững.

Nhưng liệu đó đã là bình yên thật sự?