Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 9: Kẻ Thứ Ba Không Tên

Ba ngày sau khi An Nhiên rời đi, quán “Gió Mùa” vẫn mở cửa đều đặn, nhưng bên trong thì lạnh lẽo lạ thường.

Nguyễn Lâm không còn nụ cười, cũng không còn vẻ điềm đạm thường ngày. Anh ít nói, ít ngủ, chỉ ngồi trước laptop hàng giờ đồng hồ, tra lại từng đoạn tin nhắn cũ, từng hình ảnh bị rò rỉ… như một kẻ đang cố nối lại mảnh vỡ của một giấc mơ sắp tan biến.

Anh biết rõ, lần này An Nhiên không chạy vì hiểu lầm đơn thuần. Mà là vì cô đã bắt đầu nghi ngờ chính bản thân mình – và điều đó còn tàn nhẫn hơn cả lời chia tay.

Chiều hôm đó, một người đàn ông lạ bước vào quán.

Áo vest đen, kính râm, dáng điềm tĩnh. Anh ta không gọi nước, chỉ đứng trước quầy và đặt một chiếc phong bì màu đen lên bàn.

— “Anh là Nguyễn Lâm?”

Nguyễn Lâm gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.

— “Tôi là luật sư riêng của Thảo Vy.”

Anh khựng lại, giọng chậm rãi:

— “Cô ấy muốn gì?”

Người đàn ông kéo ghế ngồi, tháo kính ra. Gương mặt lạ nhưng ánh mắt lại chẳng xa lạ gì – là kiểu người từng đứng sau mọi thứ, nhưng chưa từng lộ diện.

— “Không phải cô ấy muốn gì. Mà là tôi muốn cho anh biết, không phải tất cả đều như anh thấy.”

Nguyễn Lâm mở phong bì. Bên trong là một xấp giấy tờ: hồ sơ bệnh án, đơn giám định ADN, một bản trích xuất camera từ một đêm cách đây 7 năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mỗi dòng chữ, mỗi khung hình… đều là những cú đ.ấ.m thẳng vào niềm tin.

Đứa bé mà Thảo Vy nói đến… không phải con anh. Nhưng người đứng sau những bức ảnh, tin nhắn, và cả loạt thư nặc danh gửi cho An Nhiên suốt tuần qua… chính là một người đàn ông tên Trương Huy – bạn trai cũ của Thảo Vy, và là người từng bị Nguyễn Lâm vạch mặt trong một vụ kiện nội bộ năm đó.

— “Anh ta quay lại để trả thù.” – Người luật sư nói.

— “Và dùng chính An Nhiên như một công cụ.”

Nguyễn Lâm nắm chặt tay, hàm siết lại. Giọng anh trầm hẳn xuống:

— “Tôi đã để cô ấy rời đi… trong khi kẻ thù thì đứng sau mọi thứ.”

— “Cô ấy cần biết sự thật, nhưng không phải từ ai khác ngoài anh.” – Người đàn ông đứng dậy. “Nếu anh còn yêu cô ấy, thì đã đến lúc anh chiến đấu vì tình yêu đó.”

Nguyễn Lâm ngồi lặng rất lâu sau khi người đàn ông rời đi. Trên bàn là bản trích camera – ghi lại khoảnh khắc Thảo Vy lén đặt thư vào túi An Nhiên, ánh mắt lo lắng và đôi tay run rẩy.

Không phải Vy là kẻ xấu hoàn toàn.

Nhưng rõ ràng, An Nhiên là nạn nhân lớn nhất trong tất cả.

Anh đứng dậy, bước nhanh lên tầng, mở tủ lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là một sợi dây chuyền bạc, mặt hình giọt nước. Là món quà anh chưa từng có dịp tặng cô – vì ngày định tặng, chính là ngày cô biến mất năm xưa.

Anh nắm chặt dây chuyền, mắt đỏ hoe.

— “Lần này… anh sẽ không để em đi mất nữa.”