Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 12: Một Nửa Còn Lại Của Niềm Tin

Trời Sài Gòn lại mưa. Không phải cơn mưa giông ầm ào, mà là một cơn mưa bụi nhẹ nhàng rơi trên những con hẻm nhỏ. Trong căn hộ tầng ba, An Nhiên cuộn mình trong chăn, mắt dõi theo những giọt mưa đọng trên khung cửa kính.

Nguyễn Lâm vừa pha trà, bước lại gần cô, đặt tách xuống bàn:

— “Uống một chút cho ấm.”

An Nhiên khẽ gật đầu, nhưng không vội uống. Mắt cô vẫn đăm chiêu nhìn ngoài trời.

— “Anh có bao giờ… thấy sợ không?”

Nguyễn Lâm ngồi xuống cạnh cô, vòng tay ôm nhẹ vai:

— “Sợ gì?”

— “Sợ rằng… dù yêu nhau bao nhiêu, vẫn không thể tránh khỏi những lúc tổn thương?”

Anh im lặng vài giây, rồi gật đầu:

— “Có. Nhưng anh sợ hơn… là yêu mà không dám bảo vệ.”

An Nhiên ngước lên nhìn anh. Đôi mắt cô đượm buồn nhưng dịu lại.

— “Anh đã làm rất tốt rồi. Nhưng em… vẫn chưa làm tốt với chính mình.”

— “Em nói gì vậy?”

Cô khẽ mím môi, giọng nhỏ lại:

— “Em từng muốn bỏ trốn khỏi mọi thứ, không phải vì không tin anh… mà vì em không tin bản thân mình xứng đáng được yêu thêm lần nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nguyễn Lâm nắm lấy tay cô, siết chặt:

— “Vậy giờ em có tin không?”

An Nhiên gật nhẹ, nước mắt bất chợt rơi.

— “Em không biết tình yêu sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng nếu có thể… em muốn được cùng anh thử lại. Từng ngày.”

Nguyễn Lâm ôm chầm lấy cô, thật chặt.

— “Không cần thử. Chỉ cần em ở đây. Mỗi sáng mở mắt ra, anh biết em vẫn còn cạnh bên – là đủ.”

Bên ngoài, mưa vẫn rơi nhẹ. Gió thôi gào thét. Trong căn phòng nhỏ, sự im lặng giữa hai người không còn nặng nề nữa, mà trở thành thứ bình yên quý giá.

Tối hôm đó, họ nấu bữa tối cùng nhau. Không cao lương mỹ vị, chỉ là món canh chua cá lóc mẹ An Nhiên từng dạy nấu, và dĩa trứng chiên giản dị.

Sau bữa cơm, An Nhiên tựa đầu lên vai anh khi cả hai ngồi trên sofa xem một bộ phim tình cảm cũ.

— “Ngày mai… anh có một buổi ký hợp đồng lớn phải không?” – Cô hỏi khẽ.

— “Ừ. Nhưng nếu em không muốn anh đi, anh sẵn sàng huỷ.”

Cô bật cười, tay khẽ gõ vào n.g.ự.c anh:

— “Ngốc. Đi đi. Em đâu còn là cô gái chỉ biết giữ anh bên mình như xưa.”

Anh nghiêng đầu hôn nhẹ lên trán cô:

— “Không. Em là người duy nhất anh muốn giữ. Nhưng lần này… anh biết cách giữ mà không làm em đau nữa.”

Cả hai ngồi yên như thế đến tận khuya. Không cần nói quá nhiều, chỉ cần ở cạnh nhau – là đủ.

Bởi họ đã đi qua giông gió, đã từng buông tay… và giờ là lúc học cách nắm lấy – bằng tất cả những gì còn lại của niềm tin.