Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 13: Thuộc Về Anh, Một Lần Nữa

Đêm Sài Gòn lặng lẽ. Thành phố sau mưa như phủ lên mình một lớp hơi nước mềm mại, những ngọn đèn vàng hắt bóng xuống khung cửa kính, tạo thành vệt sáng dịu dàng trong căn hộ nhỏ của họ.

Nguyễn Lâm đứng dựa cửa, mắt dõi theo An Nhiên đang gấp chăn gối. Cô mặc chiếc váy ngủ satin mỏng manh màu trắng sữa, mái tóc dài xõa nhẹ, sống mũi cao, dáng người uyển chuyển – tất cả khiến tim anh run lên một nhịp.

— “Em biết nhìn lén người khác là không lịch sự mà, anh Lâm.” – An Nhiên quay đầu, giọng trêu nhẹ nhưng ánh mắt như đang thiêu đốt anh.

Anh cười, bước chậm về phía cô.

— “Anh đâu nhìn lén. Anh nhìn công khai… vì em là của anh mà.”

An Nhiên đỏ mặt, khẽ lùi về sau, nhưng chỉ được hai bước thì cả lưng đã chạm vào mép giường.

Nguyễn Lâm không dừng lại.

Bàn tay anh nâng cằm cô lên, ánh mắt dừng lại thật lâu nơi bờ môi ửng hồng:

— “Anh từng có em… nhưng chưa bao giờ được yêu em trọn vẹn. Tối nay… cho anh một lần, được chạm vào em như người đàn ông duy nhất trong đời em. Được không?”

An Nhiên mím môi, tim đập mạnh.

Cô không nói lời nào, chỉ chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống – thay cho lời đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Và rồi, môi họ tìm đến nhau.

Không vồ vập như lần đầu, không gấp gáp như khoảnh khắc kìm nén, mà là từng nụ hôn mềm mại, sâu và cháy bỏng như muốn đốt sạch những tổn thương cũ.

Ngón tay Nguyễn Lâm lướt nhẹ trên xương quai xanh của cô, khẽ kéo dây áo tuột xuống, để lộ làn da trắng mịn đang run rẩy dưới cái chạm của anh. An Nhiên nhắm mắt, ngửa đầu, đôi môi hé khẽ gọi tên anh trong tiếng thở ngắt quãng.

— “Anh Lâm…”

Anh đặt cô xuống giường, ánh mắt không rời khỏi từng chuyển động nhỏ trên gương mặt cô. Bàn tay anh lần tìm từng lớp vải, từng đường cong quen thuộc nhưng cũng đầy mới mẻ.

Hai cơ thể hòa quyện, từng tiếng rên rỉ nhẹ nhàng vang lên giữa không gian ngập hơi thở nóng bỏng. Căn phòng chìm vào men say của cảm xúc, của yêu đương, của sự tha thứ và dâng hiến không còn rào cản.

An Nhiên quấn lấy anh như thể sợ phút giây này sẽ biến mất. Nguyễn Lâm ôm siết cô vào lòng, môi anh lướt dọc sống lưng cô như đang khắc ghi mọi vết thương từng tồn tại – để rồi chữa lành bằng chính sự dịu dàng cháy bỏng.

Đêm đó, không ai ngủ.

Họ yêu nhau đến quên cả thời gian.

Và khi rạng sáng chiếu rọi qua khe rèm, An Nhiên nằm gọn trong vòng tay anh, đôi môi vẫn khẽ mỉm cười.

Cô không còn sợ hãi nữa. Không còn nghi ngờ. Không còn muốn bỏ trốn khỏi yêu thương.

Vì giờ đây, cô đã biết rõ – cơn gió năm nào từng cuốn tình đi… thì nay, chính gió đã đưa tình yêu quay trở lại.