Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 14: Gió Đổi Hướng Từ Mẹ Anh

Sáng hôm sau, nắng vừa kịp lên thì điện thoại Nguyễn Lâm đổ chuông.

— “Mẹ gọi.” – Anh nhìn màn hình, ánh mắt khẽ chùng xuống.

An Nhiên đang đứng trong bếp, chuẩn bị bữa sáng. Nghe anh nói, tay cô hơi khựng lại.

Cô biết, người phụ nữ đó – mẹ của anh – chưa từng thích cô. Bảy năm trước, chính bà là người đầu tiên lên tiếng phản đối mối quan hệ giữa hai người. Cũng là bà đã nói với cô những lời như d.a.o cứa:

"Con không xứng với Lâm. Con có thể yêu, nhưng không thể đi cùng nó suốt đời."

Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng. Nguyễn Lâm tắt máy, bước vào bếp, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau:

— “Mẹ biết em đã trở lại. Bà muốn gặp em.”

An Nhiên siết nhẹ tay vào cây d.a.o đang cắt rau, khẽ nói:

— “Không sao đâu. Em cũng đã đến lúc đối mặt.”

Quán trà cao cấp giữa trung tâm thành phố – nơi mà mỗi chiếc ghế đều phủ nhung đỏ, mỗi bộ tách đều là đồ sứ Ý tinh xảo.

An Nhiên ngồi đối diện bà Lê – mẹ của Nguyễn Lâm. Người phụ nữ ngoài 60 tuổi ấy, dù tuổi tác đã rõ trên nét mặt, nhưng ánh mắt vẫn sắc như d.a.o cạo.

— “Cô quay lại vì điều gì?” – Bà hỏi thẳng, không cần vòng vo.

An Nhiên không né tránh:

— “Vì con trai bác. Vì con muốn được yêu lại, được làm đúng những điều đã sai.”

Bà bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng đầy mỉa mai:

— “Cô nghĩ một lần biến mất không để lại dấu vết, rồi quay về với một câu ‘xin lỗi’ là có thể bắt đầu lại sao?”

An Nhiên ngẩng mặt, ánh mắt không run rẩy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Không. Con không xin lỗi bác, vì năm xưa con ra đi không phải vì muốn vậy. Nhưng con xin phép… được chứng minh bằng cách ở lại lần này.”

— “Cô từng khiến nó khốn khổ suốt 7 năm. Cô có biết… nó đã phải vào viện vì lao lực không?”

An Nhiên c.h.ế.t lặng.

Bà tiếp tục:

— “Nó từng yêu cô đến điên dại. Từng đứng dưới mưa cả đêm trước cửa nhà cô, chỉ vì mong một lần được hỏi… ‘vì sao em bỏ anh đi’. Cô nghĩ một trái tim từng bị vỡ như vậy còn có thể lành lại?”

An Nhiên cúi mặt. Nước mắt nóng hổi rơi xuống tách trà trước mặt.

— “Con biết mình đã khiến anh ấy đau… Và giờ, con muốn làm tất cả để chữa lành.”

Bà Lê nhìn cô rất lâu, rồi đặt xuống một phong bì trắng. Trong đó là… một tấm ảnh siêu âm thai nhi.

— “Nếu tôi nói… tôi có bằng chứng cô từng mang thai, rồi phá bỏ, không hề nói với con trai tôi. Cô phủ nhận được không?”

An Nhiên sững người, mặt trắng bệch. Cô run rẩy mở tấm ảnh ra – đúng là bản siêu âm, ghi rõ tên: An Nhiên, ngày… là hơn 6 năm trước.

— “Không… không thể nào…” – Giọng cô vỡ ra.

Bà Lê nhìn cô chằm chằm:

— “Cô có thể lừa được con trai tôi. Nhưng không lừa được tôi. Cút đi trước khi nó biết chuyện này. Nếu không… chính tôi sẽ khiến cô không còn chốn nào để quay về.”

An Nhiên rời khỏi quán trong trạng thái hoảng loạn. Trái tim cô như bị bóp nghẹt.

Tấm ảnh siêu âm ấy… từ đâu mà có? Cô chưa từng mang thai… Hay có thứ gì đó mà chính cô cũng không nhớ nổi?

Phía sau lưng, gió nổi lên.

Lần này… không phải gió tình yêu.

Mà là gió lạnh, của một bí mật sắp bị cuốn tung lên giữa ánh sáng.