Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió Cuốn Tình Đi – Chương 17: Lời Hứa Máu Và Quyền Lực

Tối hôm đó, Nguyễn Lâm lái xe về biệt thự của mẹ – nơi anh đã không đặt chân tới gần một năm nay, kể từ khi từ chối kế nhiệm vị trí chủ tịch tập đoàn để theo đuổi đam mê kinh doanh riêng.

Biệt thự vẫn vậy – sang trọng, quyền lực, đầy ánh đèn. Nhưng trong mắt anh giờ đây, nó như một cái lồng vàng lạnh ngắt, nơi từng thứ tình cảm bị bóp méo bởi danh vọng.

Bà Lê đang ngồi trong phòng khách, tay cầm ly trà, bình thản đến đáng sợ. Bà đã biết anh sẽ đến.

— “Con về rồi à.” – Giọng bà không cao, không lạnh, nhưng chứa đựng một sức nặng âm trầm.

Nguyễn Lâm đứng thẳng, ánh mắt kiên định.

— “Mẹ đứng sau việc ký hồ sơ phá thai của An Nhiên đúng không?”

Bà đặt ly trà xuống, ánh mắt không né tránh.

— “Đúng. Là mẹ.”

Không một chút do dự.

Không một lời quanh co.

Nguyễn Lâm siết chặt tay:

— “Tại sao? Sao mẹ có thể làm điều đó với người con yêu? Với… cháu ngoại của mẹ?”

Bà Lê hít sâu, rồi chậm rãi nói:

— “Vì mẹ đã từng mất một đứa con. Em gái con, khi mẹ mang thai tháng thứ bảy… đã c.h.ế.t vì bị người ta đ.â.m xe bỏ trốn. Người đó là… cha của An Nhiên.”

Không khí như vỡ tung. Nguyễn Lâm lùi lại một bước, cả người chấn động.

— “Mẹ nói gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

— “Cha của An Nhiên… từng là kẻ say rượu, gây tai nạn rồi bỏ trốn. Hắn không bị pháp luật xử, nhưng mẹ… không bao giờ quên.” – Bà Lê khàn giọng. “Khi con yêu con gái hắn, mẹ đã tha thứ – mẹ nghĩ, nghiệp ai nấy gánh. Nhưng khi con bé mang thai, mẹ không thể để dòng m.á.u đó bước chân vào gia đình này.”

Nguyễn Lâm như rơi vào hố sâu. Mỗi lời bà nói là một nhát dao.

— “Vậy mẹ thay vì nói chuyện, thay vì đối thoại… mẹ chọn xoá trí nhớ An Nhiên, để cô ấy sống với một khoảng trống, một cảm giác tội lỗi không lời?”

Bà Lê mím môi. Đôi mắt bà dày đặc nỗi đau.

— “Mẹ không hối hận. Vì đó là lựa chọn duy nhất để bảo vệ con – khỏi một gia đình mà mẹ tin là sẽ kéo con xuống.”

— “Con không cần được bảo vệ bằng cách phản bội người con yêu!” – Nguyễn Lâm gào lên, mắt đỏ hoe.

— “Và mẹ không thể để một đứa trẻ ra đời… chỉ để làm công cụ kết nối hai dòng họ thù hằn.”

Căn phòng chìm trong im lặng.

Nguyễn Lâm lùi lại, đôi vai run lên. Rồi anh quay đi, buông một câu lạnh lẽo:

— “Nếu mẹ muốn chọn danh vọng, dòng họ và thù hận… thì cứ giữ lấy. Nhưng con sẽ không đánh đổi An Nhiên thêm lần nào nữa.”

Bà Lê run rẩy. Giọng bà như một cái bóng cuối cùng:

— “Con sẽ hối hận, Nguyễn Lâm. Vì khi con bước ra khỏi cánh cửa đó… mẹ không chắc còn là mẹ con nữa.”

Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu.

— “Vậy thì… hôm nay, con được sinh ra lần thứ hai. Là chính con. Không phải sản phẩm của quyền lực, hay oán hận.”

Và anh đi.

Gió lùa vào sảnh lớn.

Thổi tắt cả ngọn đèn trên bàn thờ nhỏ phía góc nhà.

Gió cuốn theo… một phần lịch sử gia đình bị chôn giấu.