Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 18: Bản Án Của Máu Mủ
Căn hộ nhỏ sáng hôm ấy chìm trong im lặng nặng nề. An Nhiên ngồi bên cửa sổ, tay siết chặt mảnh giấy Nguyễn Lâm để lại sau khi trở về từ nhà mẹ anh:
“Em cần biết một sự thật… Và anh sẽ không giấu em, dù điều đó có khiến em căm ghét chính dòng m.á.u mình.”
Trong lòng bàn tay An Nhiên là một tập tài liệu anh đã đưa – là toàn bộ hồ sơ vụ tai nạn năm xưa.
Nạn nhân: Lê Thị Thanh Ngọc – thai phụ 7 tháng, tử vong tại chỗ.
Nghi phạm: Trần Minh Tín – tài xế, không có bằng chứng truy tố vì bỏ trốn.
Kết luận: Khép lại do thiếu nhân chứng và lời khai.
Ghi chú: Trần Minh Tín – cha ruột của An Nhiên.
Trái tim cô như bị xé toạc ra từng mảnh.
Cô nhớ lại những lần cha cô im lặng nhìn tivi mỗi khi có tin tai nạn, những lần ông uống rượu đến gần như bất tỉnh rồi ôm đầu khóc trong phòng tối. Cô tưởng đó là vì vợ mất sớm… nhưng hoá ra, ông đã ôm một tội lỗi mà chưa từng dám kể.
Tội lỗi đó… là một mạng người. Một đứa bé chưa kịp chào đời. Em gái của Nguyễn Lâm.
An Nhiên không thể thở nổi. Cô bước ra khỏi nhà, lao đến ngôi nhà cũ nơi cha cô sống một mình.
Khi ông mở cửa, cô chỉ chìa ra tờ hồ sơ.
— “Cha… là thật sao?”
Ông đứng lặng người. Gương mặt ông già đi thêm mười tuổi chỉ trong vài giây. Đôi mắt ông rưng rưng, nhưng vẫn gật đầu.
— “Là thật. Nhưng cha… cha không bỏ trốn. Cha quay lại… nhưng người phụ nữ đó đã mất. Và gia đình bà ấy không cho cha đến gần.”
— “Vậy tại sao… cha chưa từng nói với con?”
— “Vì cha không muốn con mang một vết nhơ không phải do con gây ra. Cha nghĩ… chỉ cần che giấu đủ lâu, con sẽ không phải gánh tội cùng cha.”
An Nhiên ngồi phịch xuống bậc thềm, hai tay ôm đầu, nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Con đã mất con của mình… vì quá khứ mà con không biết. Mẹ của người con yêu đã dùng lỗi lầm của cha để huỷ hoại tương lai của chính con.”
Ông quỳ xuống, nắm lấy tay cô:
— “Cha xin lỗi… nếu có thể, cha thà nhận hết, thà c.h.ế.t thay con…”
Cô lặng thinh rất lâu.
Sau đó, cô đứng dậy. Nhìn ông – không còn là người cha hoàn hảo trong trí nhớ, mà là một con người – từng phạm lỗi, từng mang nặng tội lỗi, nhưng cũng biết ăn năn.
— “Cha không thể xoá được quá khứ. Nhưng con sẽ không để quá khứ trừng phạt con thêm nữa.”
Đêm đó, An Nhiên trở về căn hộ. Nguyễn Lâm đang đợi.
Cô không nói nhiều. Chỉ bước lại ôm chầm lấy anh, thì thầm:
— “Em biết rồi. Về cha em… về mẹ anh… về tất cả.”
— “Em ổn chứ?”
— “Không. Nhưng em sẽ ổn… nếu anh không rời đi.”
Anh ôm cô, thật chặt.
— “Chúng ta đã gục ngã vì quá khứ. Giờ là lúc đứng lên… cho tương lai.”
An Nhiên ngước nhìn anh, ánh mắt sáng lên trong đêm.
— “Em không muốn chạy trốn nữa. Nếu chúng ta phải đối đầu với cả hai gia đình… thì hãy làm điều đó. Cùng nhau.”
Nguyễn Lâm mỉm cười. Hôn lên trán cô.
— “Anh chọn em… chứ không chọn máu.”
Ngoài cửa sổ, gió lại nổi lên.
Nhưng lần này, gió thổi từ phía họ – về phía thế giới.