Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió Cuốn Tình Đi – Chương 8: Giữa Tin Yêu Và Bỏ Lại
An Nhiên trở về quán “Gió Mùa” lúc trời đã tối mịt, người ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe, môi tái nhợt.
Nguyễn Lâm mở cửa, thấy cô trong trạng thái ấy, hoảng hốt bước tới kéo cô vào lòng:
— “Em đi đâu vậy? Sao không nghe máy? Người em lạnh toát rồi…”
An Nhiên không trả lời, cũng không né tránh. Cô chỉ im lặng, mặc cho anh ôm, mặc cho anh lấy khăn lau tóc, mặc cho tất cả sự dịu dàng ấy vây quanh mà không thấm được vào trái tim đang co rút của mình.
— “Em gặp Thảo Vy rồi.” – Cô cất giọng, khàn và trống rỗng.
Nguyễn Lâm khựng lại. Câu nói như chiếc kim nhọn xuyên thẳng vào khoảng không an toàn anh đang cố giữ gìn.
— “Cô ấy nói gì?”
An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh:
— “Rằng đứa bé năm đó… không phải của anh.”
Nguyễn Lâm ngạc nhiên đến sững người. Anh nuốt nước bọt, tay vô thức nắm lấy tay cô.
— “Em tin không?”
— “Anh có muốn em tin không?”
— “Anh muốn em tin điều duy nhất: anh chưa từng phản bội em, dù chỉ một lần.”
An Nhiên rút tay lại, bước lùi một bước. Khoảng cách ấy, nhỏ thôi, nhưng cũng đủ khiến tim cả hai rạn nứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Vấn đề là… em tin quá nhiều, tin đến mức khi ngã, em không còn đủ sức đứng dậy.”
— “Vậy giờ em chọn cách gì? Trốn chạy như bảy năm trước?”
— “Không. Em sẽ không trốn nữa.”
Giọng cô lạnh đi, đôi mắt trống rỗng.
— “Em sẽ rời khỏi đây. Nhưng lần này, là để hiểu rõ bản thân mình… chứ không phải vì anh.”
Nguyễn Lâm tiến tới, siết chặt vai cô.
— “Đừng rời đi nữa, An Nhiên. Lần này, nếu em đi… anh không chắc mình còn có thể tìm thấy em.”
Cô cười nhạt, giọt nước mắt rơi xuống má:
— “Vậy thì đừng tìm. Hãy cứ để gió cuốn đi… nếu thứ còn lại chỉ là mớ ký ức rối ren.”
Cô bước lên tầng, thu dọn ít đồ. Không mang nhiều. Chỉ một túi nhỏ, như lần cô biến mất bảy năm về trước.
Nhưng lần này, cô không bỏ đi trong đêm tối.
Mà là bước ra trước ánh đèn vàng vọt, giữa tiếng gió rít qua từng khe phố – để mọi vết đau hiện rõ, để nước mắt không còn giấu giếm, để lòng biết rằng… tình yêu này cần một khoảng lặng.
Nguyễn Lâm đứng trước cửa, im lặng nhìn theo bóng cô rời đi. Không níu kéo, không van xin.
Chỉ siết chặt nắm tay, để không run.
Trên chiếc bàn nơi họ từng ngồi ăn sáng, một bức thư được An Nhiên để lại: