Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng dì ấy rất to, có lẽ là để nhắc nhở bố mẹ tôi trong nhà.

Cửa mở, tôi vô cùng biết ơn dì ấy, dì đã giúp tôi thoát khỏi tình cảnh khó xử.

Mẹ tôi cảm thấy mất mặt, "Con bé này, ngồi trước cửa làm gì? Về muộn thế này không vao nhà, cũng không sợ mẹ với bố con lo lắng à?"

Nếu là chị tôi hoặc em trai tôi về muộn như vậy, e rằng bà ấy đã kéo cửa nhìn ra mấy lần rồi.

Đối với tôi, bà ấy chỉ có oán trách và đổ lỗi.

Tối đó, bà ấy cứ mắng tôi mãi.

Cả nhà đều ngầm hiểu mà quên hỏi tôi, đã ăn tối chưa?

Họ không nói, nhưng lại cho tôi hiểu rõ, đó là một hình phạt.

Trong nhà, họ là đồng minh, còn tôi, chỉ là một người ngoài.

6

Tôi và Chu Húc ngồi ở đại sảnh xếp hàng.

Anh ta hỏi tôi, "Mấy ngày nay cô đã đi đâu?"

Không cần thiết phải trả lời.

Tôi đưa bản thỏa thuận ly hôn cho anh ta, bảo anh ta xem có gì cần bổ sung không.

Chu Húc hừ một tiếng, "Cô đừng có mà hối hận!"

Tôi ngước mắt nhìn anh ta, "Mấy lời nói đi nói lại như vậy có ý nghĩa gì không?"

Việc ly hôn mà cả hai bên đều đồng ý thì rất đơn giản.

Sau khi Cục Dân chính thụ lý, chỉ cần qua thời gian hòa giải rồi đến thêm một lần nữa là được.

Ngoài nhà và xe, chúng tôi không còn tài sản nào khác.

Chiếc xe cũ, Chu Húc đã lái hơn ba năm rồi, không còn giá trị gì đáng kể.

Căn nhà vẫn đang trả góp, theo thỏa thuận, Chu Húc lấy căn nhà, anh ta bù cho tôi một nửa tiền trả trước và một nửa số tiền đã trả góp, tính ra là 35.47 vạn.

Nhìn con số chính xác đến hai chữ số thập phân, tôi không kìm được bật cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chu Húc thấy ý cười của tôi, ấp úng giải thích, "Tôi, tôi thật sự không thể xoay thêm tiền."

Với thu nhập của anh ta bây giờ, số tiền này không quá nặng nề.

Không có kỳ vọng thì không có thất vọng.

Dù sao người đàn ông này ngay cả 3850 tệ cũng không chịu chi cho tôi.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, Chu Húc hỏi: "Cô đi đâu, có cần tôi đưa đi không?"

Tôi lắc đầu, tự mình bắt taxi đi nhà hàng Nhật Bản.

Sau bao nhiêu năm, tôi lại bắt đầu chế độ một mình ăn no, cả nhà không đói.

Ngày xưa còn nhỏ, sợ cô đơn một mình.

Sau này mới hiểu, dù xung quanh đông nghịt người, vẫn cô đơn.

Những ngày bình yên không kéo dài được mấy ngày.

Mẹ của Chu Húc đã tìm đến văn phòng tôi.

Bà ta vốn hay khóc, lúc này đang lau nước mắt trước mặt mọi người trong công ty.

"Chung Dư, cô đột nhiên đòi ly hôn, lại đòi nhiều tiền như vậy, chúng tôi nhất thời làm sao mà lấy ra được?"

"Mấy năm nay các con kết hôn, mua nhà, gia đình đều vét sạch túi rồi. Cô bảo chúng tôi đi đâu tìm được ba bốn chục vạn này?"

"Con trai tôi thật thà chất phác, không chơi bời, không cờ bạc, không hút thuốc, không uống rượu, cũng không bạo hành gia đình, cô nói ly hôn là ly hôn, cô bảo chúng tôi phải làm sao?"

Cửa văn phòng chật kín người, tôi không nói nên lời nhìn bà ta.

Bà ta vẫn không ngừng lải nhải.

"Bao nhiêu năm nay, cô cũng chẳng sinh cho nhà họ Chu một đứa con nào, cô dựa vào đâu mà lấy mấy chục vạn?"

chị trưởng phòng nghe không nổi nữa.

"Cái lời này tôi không muốn nghe đâu, chuyện con cái là chuyện của một mình Tiểu Chung sao?"

"Hơn nữa, tôi nhớ năm ngoái Tiểu Chung có thai, sau đó là vì lo việc nhà cho các người nên đứa bé không giữ được phải không?"

"Khi nào?" Chu Húc chen vào từ ngoài cửa, trầm giọng hỏi.

"Chung Dư, chúng ta có con khi nào?"