Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 3
Ngày hôm sau, nắng vẫn vàng rực trên mái ngói cũ của ngôi trường. Tiết học cuối cùng kết thúc trong tiếng ve kêu râm ran. Ngọc Anh thu dọn sách vở chậm rãi hơn mọi hôm, trong lòng bồi hồi xen lẫn chút hồi hộp khó tả.
“Đi thôi!” – Minh Khoa đã đứng ngay cạnh bàn cô, tay đeo balo một cách lười biếng nhưng ánh mắt sáng lấp lánh.
Ngọc Anh khẽ mỉm cười, bước đi bên cậu. Cả hai lặng lẽ băng qua sân trường, nơi những cánh phượng vẫn bay nhẹ trong gió chiều.
Con đường dẫn ra bờ hồ chỉ cách trường vài trăm mét, hai bên phủ đầy cây xà cừ cao lớn, lá xanh ngắt, đong đưa che mát lối đi. Những chiếc lá non lấp lánh nắng chiều, gió thổi qua nghe xào xạc.
Minh Khoa bất chợt cất tiếng: “Hồ này có tên là ‘Hồ Tháng Sáu’, nghe cứ như tên bài hát nhỉ?”
Ngọc Anh gật đầu, giọng dịu dàng: “Mình cũng từng nghe thầy cô kể… ngày xưa, hồ này là nơi các bạn học sinh vẫn thường tụ tập mỗi khi hè về.”
Cả hai bước chậm lại khi mặt hồ hiện ra trước mắt. Mặt nước trong veo, phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xanh cùng mấy áng mây bồng bềnh. Một chiếc ghế đá dưới gốc cây cổ thụ dường như đã chờ sẵn họ từ lâu.
Minh Khoa ngồi xuống trước, vỗ nhẹ chỗ bên cạnh: “Ngồi đây đi. Chúng ta ghi dấu hạ này bắt đầu từ hôm nay nhé!”
Ngọc Anh khẽ cười, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cậu. Cả hai lặng lẽ nhìn mặt hồ, tận hưởng sự yên bình và cảm giác rất lạ — không cần nói quá nhiều, chỉ cần ngồi cạnh nhau thế này cũng đủ.
Một lúc sau, Khoa lên tiếng: “Ngọc Anh này, cậu có điều gì muốn thực hiện trong mùa hè này không?”
Câu hỏi ấy khiến cô suy nghĩ một chút, rồi khẽ lắc đầu: “Mình chưa từng nghĩ tới… Mình luôn sống khá khép kín… chỉ quanh quẩn trường lớp và về nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khoa chống cằm nhìn cô, nửa đùa nửa thật: “Vậy thì cậu thật may mắn khi có mình xuất hiện. Từ nay mình sẽ giúp cậu có một mùa hạ ‘không nhàm chán’ nữa đâu.”
Câu nói ấy khiến tim Ngọc Anh ấm lên. Chưa bao giờ cô gặp ai như Khoa — vừa tự tin, lém lỉnh, vừa khiến cô cảm giác gần gũi, an toàn.
Bỗng Khoa lấy từ trong balo ra một quyển sổ nhỏ, đưa cho cô: “Nhật ký mùa hạ. Mình chuẩn bị từ hôm qua. Mỗi ngày tụi mình sẽ ghi lại một chuyện đặc biệt nhé!”
Ngọc Anh mở trang đầu, nét chữ cậu hiện ra nắn nót:
"Ngày 1 – Gặp gỡ một cô bạn gái có nụ cười thật đẹp."
Tim cô chợt thắt lại. Dù là câu chữ giản đơn nhưng lại khiến cô cảm thấy mình đặc biệt hơn bao giờ hết.
“Đến lượt cậu,” Khoa đưa cây bút, ánh mắt trông chờ.
Ngọc Anh cầm bút, tay run nhẹ nhưng vẫn viết một dòng nhỏ:
"Ngày 1 – Cảm ơn vì mùa hạ năm nay đã khác."
Cả hai nhìn nhau mỉm cười, nắng chiều rọi xuống mặt hồ loang loáng ánh vàng. Những cánh phượng vẫn bay nhẹ trong gió, hòa vào tiếng ve, tiếng cười khúc khích của hai tâm hồn trẻ tuổi.
Ngày hạ này, có lẽ Ngọc Anh sẽ nhớ mãi…