Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 4

Kể từ buổi chiều hôm ấy, việc cùng Minh Khoa ngồi bên bờ hồ đã trở thành thói quen mỗi ngày của Ngọc Anh. Cô vẫn nhớ cảm giác làn gió thoảng qua, tiếng cười vang lên giữa hai đứa và cả ánh mắt ấm áp của Khoa khi nhìn cô – ánh mắt như khiến tim cô chậm đi một nhịp.

Chiều nay, khi tiết học vừa kết thúc, Khoa đã nhanh nhẹn thu dọn đồ và đứng chờ trước cửa lớp.

“Đi thôi, hôm nay mình dẫn cậu đến một chỗ đặc biệt hơn bờ hồ!” – Khoa nháy mắt đầy bí ẩn.

Ngọc Anh thoáng ngạc nhiên: “Chỗ nào thế?”

“Cứ đi rồi biết.” – Cậu chỉ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh.

Cả hai rời khỏi trường, len lỏi qua con hẻm nhỏ dẫn lên một ngọn đồi thấp phía sau trường học – nơi rất ít ai để ý. Đỉnh đồi có một cây bằng lăng cổ thụ, tím rực cả một góc trời. Phía xa, từ đây có thể nhìn bao quát cả khuôn viên trường, sân thể dục, hồ Tháng Sáu… tất cả thu nhỏ dưới ánh hoàng hôn đang buông dần.

“Đẹp quá…” – Ngọc Anh không giấu được sự trầm trồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khoa đứng cạnh, tay đút túi quần, khẽ nghiêng đầu nhìn cô: “Mình thích ngắm cảnh ở đây vì từ trên này thấy trường học thật yên bình… Nhưng hôm nay cảnh đẹp nhất vẫn là cậu.”

Lời khen bất ngờ khiến má Ngọc Anh ửng đỏ. Cô quay đi, cố giấu nụ cười thẹn thùng, nhưng Khoa đã tiến lại gần hơn, hơi ấm từ cơ thể cậu bao phủ khiến tim cô đập loạn nhịp.

“Ngọc Anh… cậu biết không?” – Khoa hạ giọng trầm, dịu dàng nhưng có chút lúng túng hiếm thấy – “Từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, mình đã… thích rồi.”

Cô ngẩng lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt cậu. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet, hơi thở cậu phả nhẹ lên má cô, khiến đầu óc Ngọc Anh như quay cuồng. Trong khoảnh khắc ấy, Khoa chầm chậm cúi xuống, đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán cô — một nụ hôn dịu dàng, nhẹ như gió nhưng đủ khiến toàn thân cô run lên.

“Lần đầu tiên mình muốn nắm tay ai đó lâu như vậy…” – Khoa thì thầm, rồi luồn tay đan chặt vào tay cô.

Ngọc Anh chẳng thể nói gì, chỉ cảm nhận được sự ấm áp, an toàn lan khắp người. Trong khoảnh khắc ấy, cô để mặc bản thân dựa vào vai Khoa, hai trái tim như cùng đập chung một nhịp dưới tán bằng lăng tím ngát.

Một buổi chiều hạ đầy cảm xúc, có chút bối rối, rung động đầu đời, có hơi ấm tay đan tay, có một nụ hôn ngây ngô nhưng lại khiến cô nhớ mãi suốt thanh xuân.

Từ xa, tiếng ve vẫn rộn rã, như ngân lên bản tình ca mùa hè của riêng hai người.