Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 5

Từ ngày hôm đó, Ngọc Anh và Minh Khoa trở nên không thể tách rời. Bạn bè trong lớp bắt đầu để ý, thi thoảng trêu chọc, nhưng cô lại chẳng hề bận tâm. Sự xuất hiện của Khoa như một cơn gió ấm áp, cuốn cô ra khỏi thế giới khép kín trước đây.

Chiều nay, bầu trời lác đác mây, nắng xiên qua những kẽ lá phượng, rải từng mảng sáng nhạt trên sân trường. Tiết học cuối cùng kết thúc, Minh Khoa vẫn giữ thói quen đứng trước cửa lớp, nở nụ cười đầy dịu dàng dành riêng cho Ngọc Anh.

“Hôm nay mình không đi đâu hết… chỉ muốn ngồi lại đây một chút thôi.” – Khoa nói nhỏ khi cả hai cùng ngồi xuống băng ghế đá dưới gốc phượng già giữa sân trường.

Sân trường yên ắng hơn mọi ngày, chỉ còn vài bạn cùng lớp nán lại dọn đồ chuẩn bị cho hội thao sắp tới. Ánh hoàng hôn rải vàng khắp lối đi, khung cảnh đẹp đến lạ.

Minh Khoa ngồi cạnh Ngọc Anh, im lặng trong vài phút, rồi bất chợt xoay người, nghiêng đầu nhìn cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy rõ đôi mắt cậu, ánh lên tia sáng vừa ấm áp vừa tinh nghịch.

“Ngọc Anh…” – giọng Khoa trầm xuống – “Mình thích cảm giác này… được ở gần cậu như thế này.”

Chưa kịp để cô đáp lại, Khoa nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt ve sợi tóc vương trên má cô. Ngọc Anh thoáng bối rối, trái tim đập loạn nhịp. Cậu cúi xuống, lần này không chỉ là một nụ hôn lên trán — đôi môi ấm nóng của Khoa khẽ chạm vào má cô, dừng lại một thoáng rồi di chuyển chậm rãi đến gần khóe môi.

Khoảnh khắc ấy thật mềm mại nhưng cũng đầy bối rối non nớt của tuổi mười bảy. Ngọc Anh chẳng còn nghe thấy gì ngoài nhịp tim vang dội trong lồng ngực. Môi Khoa khẽ dừng lại ngay trước khi chạm hẳn môi cô, giọng cậu vang lên khẽ khàng như hơi thở:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cho mình được hôn cậu… thật sự nhé?”

Ngọc Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt. Và rồi, nụ hôn đầu đời của cô đến — dịu dàng, nhẹ như gió thoảng nhưng đủ khiến toàn thân cô run lên. Hương vị ngọt ngào xen lẫn chút rụt rè vụng về của cả hai khiến tất cả trở nên hoàn hảo.

Đôi tay Khoa khẽ siết nhẹ eo cô, khoảng cách giữa hai cơ thể gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim cậu cũng đang rộn ràng chẳng khác gì mình.

Một khoảnh khắc rất ngắn… nhưng lại dài vô tận trong ký ức của cả hai.

Khi Khoa buông ra, ánh mắt cậu nhìn cô như muốn giữ lại tất cả xúc cảm này. Cậu khẽ nói:

“Ngọc Anh… từ giờ cậu là người đặc biệt nhất với mình.”

Trái tim cô ấm áp lạ thường, không cần những lời đường mật cầu kỳ, chỉ cần ánh mắt ấy, hơi thở ấy, và vòng tay ấy cũng đủ để cô biết mùa hè năm nay của mình đã trở nên thật khác.

Hoàng hôn đã buông hẳn. Ánh sáng cuối ngày vẫn len lỏi qua kẽ lá, chiếu lên đôi bạn trẻ đang ngồi sát bên nhau dưới tán phượng già — một bức tranh yên bình, ngọt ngào và đáng nhớ của tuổi mười bảy.