Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 6
Kể từ ngày hôm đó, mỗi chiều sân trường đều chứng kiến hình ảnh hai bạn trẻ cùng nhau ngồi dưới gốc phượng già. Dường như mọi thứ trở nên đặc biệt hơn — ngay cả tiếng ve cũng trở thành bản nhạc nền cho câu chuyện tình đầu ngây thơ nhưng đầy cảm xúc của họ.
Chiều nay, khi nắng đã nhạt dần trên sân trường, Khoa bất ngờ thì thầm vào tai Ngọc Anh:
“Hôm nay… mình có một bí mật muốn kể.”
Ngọc Anh nghiêng đầu, đôi mắt mở to đầy tò mò: “Bí mật gì thế?”
Khoa chỉ cười, nhẹ nhàng kéo tay cô đứng dậy: “Đi theo mình nhé.”
Họ rời khỏi sân trường, men theo con đường nhỏ phía sau thư viện — nơi ít người qua lại và bao phủ bởi hàng cây xà cừ rợp bóng. Đến một góc khuất, Khoa dừng lại, đặt tay lên vai cô, cúi người xuống nhìn sâu vào mắt Ngọc Anh.
“Bí mật là…” – cậu ghé sát hơn, giọng nói pha chút nghịch ngợm – “Mình thích cậu… nhiều hơn cậu nghĩ.”
Trước khi Ngọc Anh kịp phản ứng, Khoa đã vòng tay qua eo cô, siết nhẹ và cúi xuống đặt một nụ hôn thật êm lên đôi môi cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lần này, nụ hôn không còn rụt rè như lần đầu nữa — nó kéo dài hơn, đủ để Ngọc Anh cảm nhận rõ hơi thở ấm áp của Khoa, vị ngọt trên môi cậu và nhịp tim hai người hoà chung một nhịp.
Tay Khoa luồn vào mái tóc mềm của cô, vuốt ve khẽ khàng, khiến cô run lên nhưng lại chẳng hề muốn tránh đi. Cô khẽ vòng tay ôm lấy lưng cậu, tim đập thình thịch, đầu óc như tan chảy trong cảm giác lâng lâng chưa từng có.
Một lúc sau, Khoa khẽ buông ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đỏ bừng của Ngọc Anh. Cậu thì thầm, giọng khàn đi vì cảm xúc:
“Ngọc Anh… khi ôm cậu thế này… mình thấy mùa hè năm nay thật sự đặc biệt.”
Cô cắn nhẹ môi, bối rối nhưng lại không kìm được nụ cười khẽ. Ngọc Anh ngước lên, khẽ tựa đầu vào vai cậu, thì thầm thật nhỏ:
“Cảm ơn cậu… đã đến.”
Gió chiều thoảng qua, làm lay động mái tóc cả hai. Dưới tán cây xà cừ, khoảng trời nhỏ ấy như chỉ dành riêng cho họ, ngọt ngào, lặng lẽ và ấm áp.
Khoa xiết chặt vòng tay hơn, khẽ áp môi mình lên trán cô thêm một lần nữa, rồi ôm chặt hơn như thể muốn giữ cô lại mãi mãi trong khoảnh khắc này. Ngọc Anh nhắm mắt lại, tận hưởng từng hơi thở của cậu, cảm nhận rõ vòng tay an toàn ấy… nơi cô biết, có thể yên tâm mà rung động.
Hạ nắng đã thực sự tràn vào trái tim hai người trẻ tuổi. Mùa hè này sẽ là mùa hè khiến họ nhớ suốt đời — bởi đó là mùa của nụ cười, nụ hôn đầu tiên, và những vòng tay thật chặt.