Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nắng Năm Ấy – Chương 7

Những ngày sau đó, sân trường dường như đẹp hơn trong mắt Ngọc Anh. Những hàng phượng già, tiếng ve râm ran, cả nắng chiều hanh hao… tất cả đều mang một sắc màu khác — màu của sự rung động đầu đời. Và tất nhiên, không thể thiếu hình bóng Minh Khoa luôn song hành bên cô mỗi ngày.

Chiều hôm nay, Khoa nhắn tin hẹn cô ra hồ Tháng Sáu sau giờ học. Trái tim Ngọc Anh đập rộn lên từ sớm, trong đầu chỉ nghĩ về buổi hẹn.

Khi cô đến, Khoa đã đứng đợi sẵn, tay cầm một túi giấy nhỏ. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng mái tóc cậu, gió chiều nhẹ thổi làm vạt áo trắng tung bay. Khoảnh khắc ấy đẹp đến mức khiến cô bối rối, chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên cậu.

“Cậu đến rồi à?” – Khoa cười tươi, đôi mắt sáng long lanh.

“Gì thế này?” – Ngọc Anh chỉ vào túi giấy.

“Quà cho cậu!” – Khoa chìa ra một chiếc băng đô vải màu xanh nhạt, họa tiết hoa nhỏ xinh xắn. “Mình thấy hợp với cậu lắm…”

Ngọc Anh khẽ mỉm cười, tim thắt lại vì xúc động. Cậu tự nhiên tiến đến, đưa tay lên gài băng đô lên tóc cô. Động tác của Khoa thật nhẹ nhàng, như thể cậu đã thuộc từng lọn tóc mềm ấy.

“Xong rồi.” – Cậu lùi lại một chút, ánh mắt lướt từ mái tóc, gương mặt đỏ bừng của Ngọc Anh, rồi dừng lại nơi đôi môi mím chặt đang run khẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khoảnh khắc ấy… một lần nữa không cần lời nói.

Khoa bước đến gần hơn, vòng tay ôm lấy cô từ phía trước. Hơi ấm từ cơ thể cậu khiến Ngọc Anh không khỏi rung động. Cậu khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mái tóc cô trước khi chạm môi mình lên trán cô, rồi trượt nhẹ xuống gò má hồng hào.

Ngọc Anh khẽ run lên, hơi thở dồn dập. Nụ hôn tiếp theo của Khoa đã đến, lần này là trên môi cô — mềm mại, dịu dàng nhưng sâu hơn, cuốn lấy tất cả cảm xúc non nớt, bối rối của cả hai.

Bàn tay cậu khẽ đặt lên lưng cô, siết nhẹ, khiến cô áp sát vào lồng n.g.ự.c ấm áp ấy hơn nữa. Tiếng tim Khoa đập mạnh, gấp gáp nhưng thật dịu dàng. Cô vòng tay lên ôm cổ cậu, để mặc cho cảm xúc dắt lối.

Không gian xung quanh dường như lặng đi, chỉ còn tiếng ve xa xa, mùi nắng chiều và hơi thở của cả hai quyện vào nhau. Cảm giác bối rối, ngây ngô nhưng đầy ngọt ngào ấy khiến Ngọc Anh như tan chảy trong vòng tay cậu.

Một lúc sau, Khoa mới khẽ buông ra, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô, như thể sợ cô sẽ tan biến.

“Ngọc Anh…” – cậu khẽ nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng chân thành – “Mình muốn mùa hạ này sẽ luôn có cậu.”

Cô nhìn sâu vào mắt cậu, khẽ gật đầu, nụ cười nở trên môi như một lời đáp khẽ nhưng đầy đủ.

Chiều xuống dần, hoàng hôn rải vàng trên mặt hồ phẳng lặng. Bóng hai người trẻ in trên mặt nước, quấn quýt không rời — như chính trái tim họ lúc này.